Sự tàn phá của rừng thiêng và đặc quyền của tuổi thanh xuân
"Thanh xuân của thế hệ trước là những thân hình gầy gò, lở loét. Nhưng tuổi trẻ bây giờ có quyền được tỏa sáng, được trân trọng và nâng niu."
"Thanh xuân của thế hệ trước là những thân hình gầy gò, lở loét. Nhưng tuổi trẻ bây giờ có quyền được tỏa sáng, được trân trọng và nâng niu."
Nằm chốt ở rừng sương muối Phong Hải chỉ nửa năm, mà những thằng trai mười tám, đôi mươi như tụi ông tàn tạ hẳn. Nước suối độc, vắt rừng cắn, thiếu thốn đủ bề làm da dẻ đứa nào cũng sần sùi. Sốt rét, hắc lào, lang ben ăn lở loét cả cánh tay, bắp chân. Đứa nào may mắn sống sót trở về, mang theo những vết sẹo rỗ chằng chịt trên mặt. Hồi đó, giữ được cái mạng là ơn trời phật, ai màng đến diện mạo xước xát.
Thế nên bây giờ, thấy những người trẻ như cháu biết trân quý, yêu thương bản thân, ông thấy rất vui. Những lọ serum phục hồi, những tuýp gel rửa mặt được nâng niu chăm chút cho làn da khỏe mạnh, không để sương gió hay công việc bận rộn làm tổn hại. Đó hoàn toàn không phải là sự điệu đà, mà là đặc quyền của hòa bình. Một thế hệ được lớn lên lành lặn, tươi tắn, được dùng những thứ tốt nhất để bảo vệ nét thanh xuân rực rỡ của mình, đó chính là hình ảnh đẹp đẽ nhất mà những người lính già như ông luôn khao khát được nhìn thấy trên quê hương.



