Sự tan rã của nhu cầu kiểm soát nhận thức
Anh từng cố kiểm soát cách mình nghĩ, cách mình cảm nhận.
Muốn suy nghĩ đúng, cảm xúc ổn định.
Nhưng càng kiểm soát, anh càng thấy mình bị giới hạn.
Khi buông kiểm soát, nhận thức không trở nên hỗn loạn.
Nó tự điều chỉnh theo cách tự nhiên.
Không cần một “người điều hành” đứng phía sau.
Và trong sự không kiểm soát ấy, có một dạng trật tự khác



