SỬ THOẠI SỐ 30
Có một chàng trai với đôi tay khéo léo, đã tạo nên những vũ khí không tưởng chỉ từ đống sắt vụn bỏ đi. Cũng chính chàng trai ấy đã góp phần tạo nên chiến công phá huỷ khoảng 5.000 xe tăng địch, giữ vững Củ Chi đất thép thành đồng. Không ai khác, đó chính là Anh hùng LLVTND Tô Văn Đực - “Cỗ máy phá tăng” của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
“Ở Củ Chi rất căng go. Ngày cũng như đêm, B52 thả bom rồi càn quét. Làm thế nào để giữ cho quê hương của mình được yên ổn?”.Với tình yêu nước cháy bỏng, tháng 2/1962, khi mới tròn 20 tuổi, chàng thanh niên Tô Văn Đực tình nguyện gia nhập lực lượng dân quân du kích với nhiệm vụ: sửa chữa những vũ khí hỏng hóc trong quá trình chiến đấu.“Khi đó rất thiếu vũ khí. Lúc không có súng, một số đơn vị du kích phải đánh bằng kiếm. Địch thì bắn, mình mang dao kiếm ra đánh với nó thì đâu có lại được.”Vậy là từ những vật liệu bỏ đi, kết hợp cùng đôi tay khéo léo, Anh hùng Tô Văn Đực đã chế tạo và cải tiến thành công súng ngựa trời (tầm gần) thành súng trường (tầm xa). Đồng thời, súng ngắn K54 dành cho cán bộ cũng được ông nâng cấp từ 8 lên 14 viên.“Tôi chỉ biết đọc biết viết thôi, thành ra cái bản vẽ không rành lắm. Mình hình dung trong đầu mình ra để làm.”Năm 1966, Mỹ tiến hành càn quét trên diện rộng với sự yểm trợ của xe tăng, máy bay và pháo hạng nặng, âm mưu tiêu diệt quân chủ lực của ta nhằm tạo hướng đi mới trên bàn cờ chiến lược.“Xe tăng nó vào đồng vụ để càn quét Củ Chi. Lúc đó mình toàn súng thô sơ, làm gì có B40 để chống tăng. Tôi mượn 2 quả mìn cán, đặt ngay lỗ châu mai, cách khoẳng 50 thước. Xe đi ngang cán đúng mìn nổ.”Nhận ra phương pháp này cũng có thể “diệt tăng”, ông cùng đồng đội nhanh chóng bắt tay vào sản xuất mìn cán. Thế nhưng, để tạo ra được một “sản phẩm”, chàng trai trẻ Tô Văn Đực khi ấy cũng không ít lần đứng giữa ranh giới sinh tử.“Ban ngày mình tranh thủ đi nhặt bom không nổ về cưa ra. Trái bom rất to, khoảng 300 ký. Tôi mới nói: “Thôi bây giờ các anh, các chị đi xa ra để mình tôi xuống tôi coi”. Lúc đó có người thấy thế, nói: “Anh này còn trẻ mà chết thế tội quá”. Bởi họ biết chắc là tôi sẽ chết.”Với lòng dũng cảm cùng sự sáng tạo của mình, Anh hùng Tô Văn Đực tiếp tục nghiên cứu và chế tạo thành công mìn gạt. Loại vũ khí này không chỉ giúp ta phá huỷ thành công khoảng 5.000 xe tăng, chúng còn làm tan xác cả những chiếc trực thăng dám “hạ cánh sai quy định”.“Có lần tôi tiếp một Trung tá, cựu chiến binh Mỹ qua tìm hiểu tại sao Mỹ thua Việt Nam. Tôi cũng trình bày hết cái cách tôi làm như vậy, như vậy... thì sau cùng nó mới nói một câu như thế này: Người Mỹ mà thua nông dân Việt Nam.”Cho tới nay, thỉnh thoảng ông vẫn nói vui rằng:“Sống ở mảnh đất Củ Chi bom đạn, mà bom đạn nó tránh tôi, để tôi sống đến bây giờ.”


