Sự tri ân và lý tưởng cao đẹp của Chính trị viên Ngô Văn Minh
Tác giả: Vũ Quỳnh Anh Lớp: K13B SP Toán Trường: Đại học Hải Dương
Liệt sĩ Ngô Văn Minh sinh ra trên mảnh đất giàu truyền thống thi thư của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm. Trước khi lên đường gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam năm 1971, anh là một giáo viên dạy Văn trẻ tuổi, tâm huyết của trường làng. Trong ba lô hành quân vào chiến trường Nam Bộ của người lính trẻ ấy, ngoài khẩu súng AK còn có một tập sổ tay ghi chép những bài thơ tạc nên từ tình yêu quê hương và lý tưởng tuổi trẻ.
Tại mặt trận Đông Nam Bộ đầy gian khổ, anh Minh là Chính trị viên đại đội. Anh không chỉ là người chỉ hữu mưu trí, luôn xung phong đi đầu trong các trận đánh ác liệt mà còn là chỗ dựa tinh thần vô giá cho các chiến sĩ trẻ bằng những vần thơ ấm áp, tràn đầy lòng lạc quan cách mạng giữa những giờ nghỉ ngắn ngủi sau cơn mưa bom đạn.
Trong trận đánh giữ căn cứ trù bị mùa khô năm 1974, đại đội của anh bị một lực lượng lớn quân địch bao vây bốn phía. Pháo địch cày xới nát từng gốc cây, ngọn cỏ. Dù bị mảnh pháo làm gãy cả hai chân, Chính trị viên Ngô Văn Minh vẫn kiên cường tựa lưng vào gốc cây cổ thụ, liên tục chỉ huy, phân công hỏa lực và cất tiếng hát truyền lửa cho đồng đội giữ vững trận địa.
Anh đã anh dũng ngã xuống khi đợt phản công của quân ta vừa đánh tan hoàn toàn vòng vây của địch. Khi chiến tranh lùi xa, người ta tìm thấy trong di vật của anh cuốn sổ tay dính vết máu khô, trên trang cuối có chép bài thơ anh viết gửi về quê mẹ Nguyễn Bỉnh Khiêm trước ngày hy sinh:
"Nếu mai này thân xác gửi trường sơn,
Đừng khóc anh hỡi người em quê mẹ.
Sông Hóa vẫn trôi, câu thơ Trạng vẫn nhẹ,
Độc lập về rồi, anh sống giữa quê hương..."


