Anh hùng Lực lượng vũ trang

Sửa mái nhà cho người dân

Sau một trận mưa lớn, đơn vị Cu Nâu đi qua một xóm nhỏ. Nước mưa làm nhiều mái nhà tranh bị dột. Có căn nhà bị tốc mất một phần mái, đồ đạc bên trong phải đưa ra ngoài tránh ướt.

Nghệ An22/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau một trận mưa lớn, đơn vị Cu Nâu đi qua một xóm nhỏ. Nước mưa làm nhiều mái nhà tranh bị dột. Có căn nhà bị tốc mất một phần mái, đồ đạc bên trong phải đưa ra ngoài tránh ướt.

Cu Nâu cùng mấy người lính ghé vào một gia đình có bà cụ và mấy đứa trẻ đang loay hoay thu dọn.

Một đồng đội hỏi:

— Nhà bị dột nhiều thế này, bà có sửa kịp không?

Bà cụ lắc đầu:

— Nhà chỉ có mẹ con tôi, làm sao làm được.

Cu Nâu nhìn lên mái nhà rồi nói:

— Để chúng cháu giúp bà.

Mọi người lập tức bắt tay vào việc.

Người tìm tre, người chuẩn bị dây buộc, người gom lại những tấm tranh còn dùng được. Cu Nâu cùng đồng đội cẩn thận thay những chỗ mái đã hỏng, gia cố phần còn yếu.

Công việc không dễ. Mái nhà cao, tranh đã cũ, tre lại nặng. Nhưng những người lính vốn quen với công việc vất vả nên không ai ngại.

Một đồng đội vừa làm vừa cười:

— Hồi ở quê tôi cũng từng sửa mái nhà cho cha.

Cu Nâu đáp:

— Tôi thì từ nhỏ đã thấy cha sửa đủ thứ trong nhà.

Câu chuyện về quê nhà cứ thế nối tiếp giữa những tiếng tre nứa va vào nhau.

Đến chiều, mái nhà đã được che kín hơn. Người dân trong xóm cùng góp sức dọn lại sân và đưa đồ đạc vào trong.

Bà cụ nhìn căn nhà rồi xúc động:

— Nhờ các chú mà mẹ con tôi tối nay có chỗ ngủ khô ráo rồi.

Cu Nâu cười:

— Bà yên tâm. Nhà mình rồi sẽ lại ổn thôi.

Bà cụ lấy ít khoai lang đưa cho những người lính.

Cu Nâu ngại nhận:

— Bà cứ để dành cho các cháu nhỏ.

Bà cụ cười:

— Các chú giúp nhà tôi cả ngày, chút quà quê có đáng gì.

Cuối cùng, anh em trong đơn vị nhận lấy vài củ khoai, coi đó như tình cảm của bà con.

Trên đường trở về, Cu Nâu vẫn nhớ hình ảnh mái nhà tranh vừa được sửa.

Cậu chợt thấy nó rất giống căn nhà của cha mình ở Quỳnh Đôi.

Cũng mái tranh ấy.

Cũng những thanh tre ấy.

Cũng bàn tay người nông dân chắt chiu từng chút để giữ lấy mái ấm gia đình.

Cu Nâu hiểu rằng, người lính ra đi từ nhân dân thì cũng phải biết trở về với nhân dân bằng những việc làm thiết thực.

Không phải việc gì cũng lớn lao.

Đôi khi chỉ là một mái nhà được sửa lại trước khi trời tối, một người dân bớt lo lắng, một gia đình có chỗ ngủ yên sau ngày mưa gió.

Và trong ký ức của Cu Nâu, ngày sửa mái nhà cho người dân là một ngày bình dị nhưng đáng nhớ — ngày cậu cảm nhận rõ hơn tình nghĩa quân với dân như cá với nước, bắt đầu từ những việc rất đỗi đời thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn