SỨC MẠNH CỦA ĐÒN BẨY – KỲ TÍCH ĐƯA PHÁO HẠNG NẶNG VƯỢT DỐC NÚI
Trong những chiến dịch tấn công quy mô lớn, việc đưa pháo hạng nặng vượt qua những đỉnh đèo hiểm trở là nhiệm vụ khó khăn nhất mà quân đội ta từng đối mặt. Không có máy kéo, đường sá thì bị bom cày xới tan nát, chỉ còn lại những vách đá dựng đứng và vực sâu hun hút. Đơn vị pháo binh đối mặt với một thực tế khắc nghiệt: nếu không đưa được pháo lên đỉnh trong đêm nay, chiến dịch sẽ mất đi lợi thế bất ngờ.
Đội dân công hỏa tuyến, những con người "chân đất mắt toét", đã không hề chùn bước trước thiên nhiên hung dữ. Họ thực hiện một kỹ thuật vận chuyển thủ công nhưng cực kỳ hiệu quả: kỹ thuật đòn bẩy kết hợp ròng rọc tự chế từ dây mây rừng. Họ chọn lọc những thân cây gỗ nghiến, gỗ lim bền chắc nhất để làm trụ và đòn bẩy. Mỗi khi khẩu pháo được nâng lên một nấc, họ ngay lập tức chèn những khúc gỗ cứng vào dưới bánh xe để giữ vững vị trí, không cho pháo trôi ngược lại. Cả tiểu đội hàng chục người, gồng mình trong cơn mưa rừng tầm tã, những bàn tay bám chặt vào đá sỏi đến bật máu.
Tiếng khẩu lệnh "một, hai, ba, đẩy!" vang lên đồng thanh, át cả tiếng gió gào thét trên đỉnh đèo. Sau hàng chục giờ vật lộn, khẩu pháo cuối cùng cũng được đưa lên tới đỉnh cao nhất. Khi pháo thủ bắt đầu lắp đạn vào sáng hôm sau, họ đã ở vị trí mà kẻ thù không bao giờ nghĩ tới. Khi những quả đạn đầu tiên rơi trúng căn cứ địch bên dưới, chúng đã vô cùng kinh hãi. Chúng cho rằng quân ta phải sử dụng trực thăng hạng nặng mới có thể vận chuyển pháo lên vị trí đó. Đó là kỳ tích của tinh thần "dời non lấp bể", là minh chứng cho sức mạnh của con người, khi được dẫn dắt bởi ý chí và sự sáng tạo, có thể thay đổi cả cục diện chiến tranh. Câu chuyện về những dân công hỏa tuyến không chỉ là về việc vận chuyển pháo, mà là biểu tượng cho sự kiên trì tuyệt đối, nơi mà mỗi khúc gỗ, mỗi sợi dây mây đều chứa đựng lòng yêu nước nồng nàn, sẵn sàng vượt qua mọi chông gai để giành lấy độc lập cho Tổ quốc.



