SỨC MẠNH CỦA KHỐI ĐẠI ĐOÀN KẾT
Cuối năm 1951, thực dân Pháp mở cuộc tiến công đánh chiếm Hòa Bình nhằm giành lại thế chủ động trên chiến trường. Ta mở chiến dịch phản công và tiến công địch từ giữa tháng 11/1951 đến cuối tháng 2/1952.
Chiến dịch diễn ra trên địa bàn rộng, kết hợp giữa mặt trận Hòa Bình và chiến tranh du kích ở vùng đồng bằng Bắc Bộ. Sau hơn ba tháng chiến đấu, quân ta giải phóng khu vực Hòa Bình – sông Đà rộng khoảng 2.000 km² với khoảng 15 vạn dân, đồng thời mở rộng các căn cứ du kích.
Đây là loại chiến dịch cho thấy rất rõ mối quan hệ giữa tiền tuyến và hậu phương.
Trong khi bộ đội chủ lực chiến đấu ở Hòa Bình, các địa phương phải tổ chức lực lượng, vận chuyển lương thực, bảo vệ cơ sở, phát triển du kích và giữ vững phong trào quần chúng.
Tôn Đức Thắng khi ấy là một trong những người lãnh đạo quan trọng của Mặt trận Liên Việt. Ông chủ trương tập hợp rộng rãi các tầng lớp nhân dân vào một mặt trận thống nhất. Đây chính là cơ sở chính trị để phát huy sức mạnh toàn dân trong kháng chiến. Báo Nhân Dân đánh giá việc thống nhất Việt Minh – Liên Việt năm 1951 là nhằm tạo hạt nhân của khối đại đoàn kết toàn dân để phục vụ nhiệm vụ kháng chiến, kiến quốc.
Một chi tiết cho thấy sự gắn bó của ông với chiến trường: ngày 3/1/1952, Tôn Đức Thắng cùng các đồng chí lãnh đạo tiếp các cán bộ, chiến sĩ lập công xuất sắc trong Chiến dịch Hòa Bình đến chúc Tết Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Việt Bắc.
Qua câu chuyện Hòa Bình, hình ảnh Tôn Đức Thắng hiện lên không phải như một vị tướng ngoài mặt trận, mà là một người lãnh đạo luôn coi việc tập hợp nhân dân là một phần của sức mạnh chiến đấu.



