Sức mạnh của tình mẹ trong thời chiến
Sức mạnh của tình mẹ trong thời chiến
Mỗi lần nhắc đến hai tiếng "Mẹ ơi", lòng em lại trào dâng những cảm xúc thiêng liêng. Nhưng có lẽ, thiêng liêng và cao quý hơn cả là danh hiệu "Mẹ Việt Nam Anh hùng". Hôm nay, em muốn kể cho các bạn nghe về cuộc đời đầy oanh liệt của Mẹ Lê Thị Có – một người phụ nữ đã dâng hiến cả gia đình và tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Mẹ Lê Thị Có sinh năm 1916 tại ấp 3, xã Phước Vĩnh Tây, tỉnh Tây Ninh. Quê hương Mẹ là vùng đất giàu truyền thống cách mạng, có lẽ vì thế mà ngọn lửa yêu nước đã sớm bùng cháy trong tim Mẹ. Năm 1968, khi cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn cam go, Mẹ đã tham gia làm giao liên cho cách mạng. Công việc của Mẹ là mắt xích quan trọng nối liền các đơn vị chiến đấu. Năm 1969, Mẹ gia nhập lực lượng liên lạc Y4 Nhà Bè. Dưới bóng tối của quân thù, Mẹ vẫn kiên cường đi qua những nẻo đường nguy hiểm để hoàn thành nhiệm vụ. Dù bị địch bắt vào năm 1970 và chịu cảnh tù đày gian khổ, Mẹ vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo. Sự hy sinh của Mẹ không lời nào diễn tả hết khi Mẹ đã hiến dâng người con trai độc nhất của mình cho đất nước. Đó là liệt sĩ Lưu Văn Hai, anh dũng ngã xuống vào ngày 3 tháng 7 năm 1971. Nhận tin con hy sinh, lòng mẹ như thắt lại, nỗi đau như ngàn mũi dao đâm. Thế nhưng, vì đại nghĩa, Mẹ đã nén lại giọt nước mắt chảy ngược vào tim. Sau khi được trả tự do năm 1972, Mẹ lại tiếp tục hoạt động bí mật cho đến mùa xuân năm 1975, khi lá cờ giải phóng tung bay trên khắp nẻo đường quê hương. Khi đất nước sạch bóng quân thù, Mẹ Lê Thị Có lại trở thành người cán bộ phụ nữ, cán bộ nông dân mẫu mực tại xã Phước Vĩnh Tây. Với những đóng góp to lớn ấy, Mẹ đã được Nhà nước tặng thưởng nhiều huân chương cao quý như Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huân chương Độc lập hạng Ba. Đặc biệt, danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng là sự ghi nhận xứng đáng nhất cho người phụ nữ đã hy sinh tất cả vì dân tộc.
Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Có chính là một tấm gương sáng ngời để chúng em soi mình. Mẹ đã dạy cho em biết thế nào là lòng trung thành, đức hy sinh và tình yêu quê hương tha thiết. Là một học sinh lớp 5, em tự nhắc nhở bản thân phải luôn ghi nhớ công ơn của Mẹ. Chúng em nguyện sẽ giữ gìn và phát huy truyền thống yêu nước của dân tộc, nỗ lực phấn đấu để xứng đáng là con cháu của người mẹ anh hùng Phước Vĩnh Tây.



