SỨC MẠNH HỢP TRÍ TOÀN DÂN VÀ NỖI ĐAU XÓT XA 4.000 NGƯỜI HY SINH TẠI VỊ XUYÊN (Hồi ức chiến tranh Vị Xuyên)
Thắng lợi to lớn và oanh liệt của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc tại Mặt trận Vị Xuyên không phải là chiến công của riêng một cá nhân hay một đơn vị đơn lẻ, mà là kết quả của sự cống hiến,..
SỨC MẠNH HỢP TRÍ TOÀN DÂN VÀ NỖI ĐAU XÓT XA 4.000 NGƯỜI HY SINH TẠI VỊ XUYÊN (Hồi ức chiến tranh Vị Xuyên)
Thắng lợi to lớn và oanh liệt của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc tại Mặt trận Vị Xuyên không phải là chiến công của riêng một cá nhân hay một đơn vị đơn lẻ, mà là kết quả của sự cống hiến, hy sinh và hợp trí kiên cường của hàng loạt các lực lượng vũ trang cùng nhân dân cả nước. Trải qua những năm tháng đọ sức quyết liệt trên dải đất biên thùy Hà Giang, chiến trường Vị Xuyên đã ghi dấu sự tham gia trực tiếp và phối hợp chiến đấu vô cùng chặt chẽ của hàng vạn cán bộ, chiến sĩ đến từ nhiều sư đoàn chủ lực: Sư đoàn 313, 314, 356, 312, 316, 325, Sư đoàn 31 và Sư đoàn 3. Cùng sát cánh trên tuyến đầu là các trung đoàn chủ lực thuộc Quân khu 1, Quân khu Thủ đô, Đặc khu Quảng Ninh (nay thuộc Quân khu 3), cùng đầy đủ các quân binh chủng tinh nhuệ của Bộ Quốc phòng và Quân khu 2 như pháo binh, công binh, thông tin, hóa học, phòng không, quân báo...
Không chỉ có các lực lượng chủ lực, sức mạnh tổng hợp làm nên chiến thắng chiến lược còn có đóng góp vô cùng quan trọng của quân và dân địa phương. Đó là các trung đoàn, tiểu đoàn địa phương, lực lượng dân quân tự vệ, du kích kiên cường của tỉnh Hà Tuyên, cùng Trung đoàn 754 của tỉnh Sơn La. Từ những người lính pháo binh gồng mình chịu đựng bão đạn trên chốt cao, những chiến sĩ công binh âm thầm mở đường, gài mìn, đến những lực lượng dân quân tải đạn, tải lương qua những khe núi dốc đứng dưới làn mưa pháo... tất cả đã hợp thành một khối ý chí sắt đá, đập tan mọi đợt tiến công lấn chiếm của kẻ thù, giữ vững từng tấc đất thiêng liêng nơi địa đầu Tổ quốc.
Tuy nhiên, chiến thắng anh hùng ấy đã phải đổi bằng những tổn thất và đau thương vô cùng to lớn. Trong cuộc đọ sức gian khổ và khốc liệt ấy, hơn 4.000 cán bộ, chiến sĩ và đồng bào ta đã anh dũng hy sinh. Đau xót hơn cả, phần lớn những người ngã xuống khi đó đều ở độ tuổi thanh xuân đẹp nhất — mới trên dưới 20 tuổi — lứa tuổi bằng với con, với cháu của chúng ta ngày hôm nay. Họ đã gác lại tuổi trẻ, gác lại những mái trường, quê hương và tình yêu đôi lứa để dấn thân vào nơi "lò vôi thế kỷ", đem xương máu mình tô thắm cho nền độc lập và chủ quyền biên giới quốc gia.
Đến tận hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, nỗi đau trận mạc vẫn xé lòng những người còn sống. Vị tướng già Nguyễn Đức Huy bùi ngùi chia sẻ rằng, hiện nay vẫn còn hơn 2.000 liệt sĩ nằm rải rác trên khắp chiến trường Vị Xuyên mà chưa thể tìm thấy hài cốt, các anh vẫn đang nằm lại đâu đó dưới những thung lũng sâu, những hốc đá tai mèo lạnh lẽo chưa thể về với gia đình, mẹ cha. Nỗi đau ấy càng thêm nhói lòng khi nhiều thương binh trải qua chiến tranh khốc liệt vẫn chưa được hưởng đầy đủ các chế độ chính sách, và tại Nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên, vẫn còn rất nhiều ngôi mộ liệt sĩ khuyết danh, chưa thể tìm lại được tên tuổi thực sự của các anh. Sự hy sinh to lớn nhưng còn nhiều trăn trở ấy mãi là một món nợ xót xa trong tâm khảm của những người lính trở về và của cả thế hệ hôm nay.



