Sức Sống Mãnh Liệt Giữa Ngàn Tọa Độ Chết
Chiến trường khốc liệt là thế, nơi mà ranh giới giữa cái sống và cái chết chỉ mỏng manh như một hơi thở. Thế nhưng, cái tên "thời hoa lửa" sở dĩ đẹp là vì ngay trong lòng chảo đạn bom, chất thơ và sự lạc quan của tuổi trẻ chưa bao giờ lụi tàn.
Chiến trường khốc liệt là thế, nơi mà ranh giới giữa cái sống và cái chết chỉ mỏng manh như một hơi thở. Thế nhưng, cái tên "thời hoa lửa" sở dĩ đẹp là vì ngay trong lòng chảo đạn bom, chất thơ và sự lạc quan của tuổi trẻ chưa bao giờ lụi tàn. Tại những tọa độ chết như Ngã ba Đồng Lộc, Hang Tám Cô hay dọc đường 20 Quyết Thắng, những cô gái thanh niên xung phong vẫn vừa san lấp hố bom, vừa cất cao tiếng hát. Khói bom vừa dứt, họ lại trêu đùa nhau, mái tóc bám đầy bụi đường Trường Sơn lại được gội vội bằng nước suối rừng.
Chính trong cái nôi của đạn bom ấy, những tình yêu thời chiến đã nảy nở. Đôi khi đó chỉ là một cái nắm tay vội vã lúc chuyển quân, một ánh mắt nhìn nhau qua ô cửa kính xe tải méo mó vì trúng đạn. Những lá thư tay viết vội trên giấy hoen ố, phải mất hàng tháng trời mới đến tay người nhận, nhưng lại chứa đựng một tình yêu thủy chung, son sắt đến nghẹn lòng. Sự hồn nhiên và tình yêu trong sáng ấy chính là thứ vũ khí mạnh nhất khiến bom đạn quân thù phải chịu khuất phục.



