Cựu chiến binh

SÙNG KHÁI SỀNH – NGƯỜI CON CỦA NÚI RỪNG VÀ MỘT TUỔI TRẺ ĐÁNG NHỚ

Sùng Khái Sềnh là một trong những người con tiêu biểu của đồng bào các dân tộc miền núi trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Anh sinh ra và lớn lên ở vùng núi phía Bắc, trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều khó khăn và chiến tranh diễn ra ác liệt. Từ khi còn trẻ, Sùng Khái Sềnh đã tham gia hoạt động cách mạng và được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng. Với sự nhanh nhẹn, gan dạ và am hiểu địa hình núi rừng, anh đã nhiều lần thực hiện nhiệm vụ liên lạc, dẫn đường và hỗ trợ lực lượng cách mạng. Những con đường rừng hiểm trở vốn quen thuộc với người dân địa phương lại trở thành những tuyến đường giúp cán bộ, chiến sĩ di chuyển và hoạt động. Trong những năm tháng chiến tranh, Sùng Khái Sềnh đã thể hiện tinh thần dũng cảm, lòng trung thành và ý chí vượt qua khó khăn. Anh cũng là hình ảnh tiêu biểu cho những người dân miền núi đã âm thầm đóng góp sức mình vào cuộc đấu tranh giành độc lập của dân tộc. Câu chuyện về Sùng Khái Sềnh giúp chúng ta hiểu rằng trong chiến tranh, không chỉ những người trực tiếp cầm súng mới có công. Có rất nhiều người dân bình dị đã góp sức bằng những công việc thầm lặng của mình. Chính những đóng góp ấy đã tạo nên sức mạnh lớn lao cho cách mạng.

Tuyên Quang24/08/2026Xã Nghi Xuân (Xã Nghi Xuân)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, em thường nghĩ đến những người lính đứng giữa chiến trường, những đoàn quân hành quân qua núi rừng hay những con đường đầy bom đạn. Nhưng càng tìm hiểu về lịch sử, em càng nhận ra rằng để làm nên ngày hòa bình hôm nay còn có rất nhiều con người bình dị khác. Họ không nhất thiết phải xuất hiện trong những trận đánh lớn, nhưng những việc họ làm lại góp phần quan trọng vào cuộc đấu tranh chung của dân tộc. Sùng Khái Sềnh là một trong những người như vậy.

Sùng Khái Sềnh là người con của vùng núi phía Bắc. Anh sinh ra và lớn lên giữa núi rừng, nơi cuộc sống của đồng bào các dân tộc gắn liền với những con đường quanh co, những bản làng nằm giữa núi cao và những cánh rừng rộng lớn.

Những năm tháng tuổi trẻ của anh cũng không được sống trong một đất nước hoàn toàn bình yên.

Chiến tranh đã khiến cuộc sống của người dân gặp rất nhiều khó khăn. Nhiều gia đình phải chịu cảnh chia ly, nhiều người phải rời quê hương để tham gia kháng chiến. Những vùng núi tưởng như xa xôi ấy cũng không đứng ngoài cuộc chiến.

Sùng Khái Sềnh khi ấy còn trẻ, nhưng anh đã sớm hiểu rằng quê hương của mình đang cần những người đứng lên bảo vệ.

Anh tham gia hoạt động cách mạng và được giao những nhiệm vụ phù hợp với khả năng của mình.

Đối với một người lớn, những nhiệm vụ ấy đã khó khăn.

Đối với một người trẻ tuổi, chúng càng nguy hiểm hơn.

Nhưng Sùng Khái Sềnh có một lợi thế rất lớn. Anh sinh ra ở vùng núi nên hiểu rất rõ địa hình nơi đây. Những con đường nhỏ xuyên qua rừng, những con dốc cao, những con suối và những bản làng đều đã trở nên quen thuộc với anh.

Anh biết đường nào có thể đi.

Anh biết nơi nào có thể tránh được sự kiểm soát của quân địch.

Anh biết những con đường nào có thể giúp cán bộ và bộ đội di chuyển an toàn.

Chính sự am hiểu ấy đã giúp anh trở thành một người có ích cho cách mạng.

Công việc của anh không phải lúc nào cũng là những trận chiến trực tiếp.

Nhiều khi đó chỉ là một chuyến đưa tin.

Một lần dẫn đường.

Một lần giúp cán bộ vượt qua khu vực nguy hiểm.

Những việc ấy nhìn bên ngoài có vẻ rất bình thường, nhưng trong chiến tranh, một nhiệm vụ nhỏ cũng có thể liên quan đến sự sống còn của nhiều người.

Chỉ cần bị phát hiện, người làm nhiệm vụ có thể bị bắt.

Chỉ cần một sai sót, cả nhóm người đang hoạt động có thể gặp nguy hiểm.

Vì vậy, mỗi lần nhận nhiệm vụ, Sùng Khái Sềnh đều phải rất cẩn thận.

Em nghĩ điều đáng quý nhất ở anh chính là sự bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm.

Anh không làm việc vì muốn được mọi người ca ngợi.

Anh chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Có lẽ trong chiến tranh, chính những con người như vậy đã tạo nên một sức mạnh rất lớn. Họ không phải lúc nào cũng được nhắc tên, nhưng nếu thiếu họ, những nhiệm vụ quan trọng sẽ khó có thể hoàn thành.

Sùng Khái Sềnh cũng giống như rất nhiều người dân miền núi khác. Họ vừa lao động, vừa bảo vệ quê hương, vừa giúp đỡ cán bộ và bộ đội. Có những lúc họ phải chia sẻ lương thực, có những lúc phải che giấu cán bộ, có những lúc phải dẫn đường qua những khu rừng hiểm trở.

Cuộc sống khi ấy rất thiếu thốn.

Có thể một bữa ăn cũng không đầy đủ.

Có thể một đêm ngủ cũng phải cảnh giác.

Có thể hôm nay còn gặp nhau nhưng ngày mai một người đã phải đi đến một nơi khác.

Thế nhưng những người như Sùng Khái Sềnh vẫn không bỏ cuộc.

Họ hiểu rằng chiến tranh muốn kết thúc thì cần có sự góp sức của rất nhiều người.

Không phải ai cũng đứng ở tuyến đầu.

Không phải ai cũng cầm súng.

Nhưng mỗi người đều có thể làm một việc có ích cho quê hương.

Và Sùng Khái Sềnh đã lựa chọn đóng góp bằng chính sự nhanh nhẹn, hiểu biết và lòng dũng cảm của mình.

Khi đọc về những người con của núi rừng trong chiến tranh, em cảm thấy có một điều rất đặc biệt. Đó là tình yêu quê hương của họ không phải những điều quá lớn lao hay xa vời.

Đó có thể đơn giản là tình yêu với bản làng.

Là tình yêu với gia đình.

Là mong muốn những người thân của mình được sống bình yên.

Là mong muốn con trẻ trong bản sau này có thể được lớn lên mà không phải nghe tiếng bom đạn.

Chính từ những tình cảm rất bình dị ấy mà họ đã có thêm sức mạnh để vượt qua những khó khăn.

Sùng Khái Sềnh cũng vậy.

Anh đã dùng những năm tháng tuổi trẻ của mình để phục vụ cách mạng và quê hương.

Tuổi trẻ của anh không có những ngày tháng bình yên như tuổi trẻ của chúng ta hôm nay.

Nhưng đó là một tuổi trẻ có lý tưởng.

Một tuổi trẻ biết mình đang sống vì điều gì.

Một tuổi trẻ biết đặt lợi ích của quê hương và đồng bào lên trên những lợi ích riêng của bản thân.

Chiến tranh cuối cùng cũng đi qua.

Đất nước bước vào một thời kỳ mới.

Những con đường từng đầy nguy hiểm dần trở lại bình yên. Những bản làng từng chịu nhiều mất mát lại tiếp tục cuộc sống của mình.

Nhưng những đóng góp của những con người như Sùng Khái Sềnh thì không nên bị lãng quên.

Bởi để có được hòa bình, không chỉ có những chiến công vang dội mà còn có vô số sự hy sinh thầm lặng.

Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong một hoàn cảnh hoàn toàn khác.

Chúng ta có trường học, có sách vở, có internet, có những ước mơ mà mình có thể tự do theo đuổi. Chúng ta không phải sống trong cảnh chiến tranh và cũng không phải đối mặt với những nguy hiểm mà thế hệ trước từng trải qua.

Vì vậy, điều chúng ta có thể làm để thể hiện lòng biết ơn không phải là cố gắng trở thành một người giống hệt những anh hùng năm xưa.

Mà là biết trân trọng những gì mình đang có.

Biết học tập.

Biết cố gắng.

Biết sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội.

Biết giúp đỡ những người xung quanh.

Và quan trọng nhất là không lãng phí tuổi trẻ của mình.

Bởi khi đọc những câu chuyện về Sùng Khái Sềnh và những người trẻ trong chiến tranh, em nhận ra rằng tuổi trẻ chỉ có một lần. Có người đã dùng tuổi trẻ ấy để chiến đấu, có người dùng nó để đưa tin, mở đường, bảo vệ đồng đội và quê hương. Còn thế hệ chúng ta được may mắn sống trong hòa bình thì càng phải biết sử dụng tuổi trẻ của mình cho những điều tốt đẹp.

Sùng Khái Sềnh có thể không phải là cái tên được mọi người biết đến nhiều như những vị anh hùng nổi tiếng khác. Nhưng chính những con người bình dị như anh lại giúp em hiểu rằng lịch sử không chỉ được viết bởi những trận đánh lớn.

Lịch sử còn được viết bằng những bước chân âm thầm đi qua núi rừng, những chuyến đưa tin trong đêm và những con người sẵn sàng đặt sự an toàn của quê hương lên trên bản thân mình.

Và dù chiến tranh đã lùi xa, những câu chuyện ấy vẫn còn giá trị.

Bởi mỗi khi nhìn vào cuộc sống bình yên hôm nay, chúng ta nên nhớ rằng phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao tuổi trẻ đã từng sống, từng cố gắng và từng hy sinh.

Sùng Khái Sềnh cũng là một trong những người đã góp một phần tuổi trẻ của mình vào những năm tháng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn