Anh hùng Lực lượng vũ trang

SÙNG PHÁI SINH – NGƯỜI THẮP LỬA CÁCH MẠNG GIỮA NÚI RỪNG PÚ NHUNG

ùng Phái Sinh sinh năm 1915, là người dân tộc Mông ở Pú Nhung. Từ năm 1949, ông tích cực xây dựng cơ sở cách mạng, vận động nhân dân nuôi giấu cán bộ, bảo vệ lương thực và tổ chức sản xuất. Năm 1950, ông thành lập Đội du kích Pú Nhung với lực lượng ban đầu chỉ 6 người, tận dụng địa hình núi rừng để tổ chức nhiều trận phục kích, chống càn và bảo vệ dân bản. Ông còn đặc biệt chú trọng công tác dân vận, xây dựng dân quân và củng cố chính quyền cách mạng tại nhiều bản. Với những đóng góp nổi bật, ngày 7-5-1956, Sùng Phái Sinh được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và trao Huân chương Quân công hạng Ba.

Đồng Tháp22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa đại ngàn Tây Bắc, nơi những dãy núi nối tiếp nhau đến tận chân trời, từng có một người con dân tộc Mông từ cuộc sống nghèo khó bước vào con đường cách mạng bằng tất cả lòng quả cảm, uy tín và trách nhiệm với dân bản. Đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Sùng Phái Sinh.

Ông sinh năm 1915 trong một gia đình người Mông nghèo tại xã Pú Nhung. Không có điều kiện học hành đầy đủ, từ nhỏ Sùng Phái Sinh đã quen với cuộc sống gian khó của đồng bào vùng cao. Chính những năm tháng chứng kiến cảnh người dân bị áp bức, bóc lột đã sớm hình thành trong ông ý thức về sự bất công và khát vọng thay đổi cuộc sống của quê hương.

Từ người có uy tín trong bản đến cán bộ cách mạng

Năm 1949, khi phong trào cách mạng bắt đầu lan đến vùng rẻo cao, Sùng Phái Sinh là một trong những người đầu tiên ở Pú Nhung bí mật bắt liên lạc với cán bộ.

Ông vận động đồng bào nuôi giấu cán bộ, bảo vệ lương thực, giúp đỡ lực lượng cách mạng, đồng thời tổ chức những nhóm sản xuất để hỗ trợ dân chống đói.

Công việc ấy không hề dễ dàng.

Giữa vùng núi còn nhiều lực lượng đối phương kiểm soát, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cơ sở bị phá vỡ. Nhưng nhờ uy tín với dân bản và sự kiên trì vận động, Sùng Phái Sinh từng bước gây dựng niềm tin, đưa nhiều người dân đến gần hơn với cách mạng.

Đội du kích giữa đại ngàn

Đầu năm 1950, Sùng Phái Sinh đứng ra thành lập Đội du kích Pú Nhung, ban đầu chỉ có 6 chiến sĩ với những vũ khí hết sức thô sơ như súng kíp, dao nhọn và gậy tre.

Lực lượng ít, trang bị thiếu, nhưng họ có một lợi thế rất lớn: hiểu núi, hiểu rừng và được nhân dân che chở.

Sùng Phái Sinh tận dụng địa hình hiểm trở, những con đường mòn, khe núi và rừng già để tổ chức phục kích, tập kích, đặt chông và bẫy đá.

Trong những năm 1951–1952, đội du kích nhiều lần chống lại các cuộc càn quét. Theo tư liệu bạn cung cấp, có trận lực lượng đối phương đông tới hàng trăm người tiến lên Pú Nhung nhưng vẫn bị hệ thống phục kích, bẫy đá và các mũi tiến công của du kích làm rối loạn đội hình, buộc phải rút lui.

Từ một đội du kích chỉ vài người, lực lượng Pú Nhung dần trở thành chỗ dựa cho phong trào cách mạng trên địa bàn.

Không chỉ đánh giặc bằng súng

Điểm nổi bật ở Sùng Phái Sinh là ông không chỉ dựa vào chiến đấu vũ trang.

Trong quá trình phối hợp bao vây một cứ điểm tại khu vực Tuần Giáo, ông cùng lực lượng du kích áp dụng nhiều biện pháp gây sức ép, cắt tiếp tế, tạo thế bao vây và vận động tinh thần.

Theo nội dung tư liệu, kết quả có 25 người trong đồn ra hàng, góp phần làm suy yếu thế kiểm soát của đối phương mà không phải tiến hành một trận đánh lớn.

Cách làm ấy thể hiện một tư duy rất rõ:

Đánh địch bằng sức mạnh quân sự, nhưng đồng thời phải biết dùng dân vận và tâm lý để giảm tổn thất.

Biến Pú Nhung thành chỗ dựa của cách mạng

Sùng Phái Sinh đặc biệt coi trọng việc xây dựng cơ sở.

Chỉ trong vài năm, ông cùng đồng đội phát triển tổ chức tại nhiều bản, xây dựng các nhóm tự quản, lực lượng dân quân và các tổ sản xuất.

Những tổ chức này vừa giúp nhân dân ổn định đời sống, vừa làm nhiệm vụ bảo vệ bản làng, tiếp tế và cung cấp thông tin cho lực lượng cách mạng.

Nhờ đó, Pú Nhung từ một địa bàn khó khăn dần trở thành điểm tựa hậu cần và cơ sở quần chúng cho phong trào ở vùng Tây Bắc.

Ở Sùng Phái Sinh, người ta thấy rõ một điều: muốn giữ được vùng núi, trước hết phải giữ được lòng dân.

Anh hùng của núi rừng Tây Bắc

Với những đóng góp trong chiến đấu, xây dựng cơ sở và tổ chức quần chúng, ngày 7-5-1956, Sùng Phái Sinh được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và được trao Huân chương Quân công hạng Ba.

Ông còn được trao các phần thưởng khác và nhiều lần được biểu dương trong phong trào thi đua.

Tên tuổi Sùng Phái Sinh về sau trở thành một biểu tượng của tinh thần yêu nước và cách mạng trong đồng bào dân tộc Mông ở Tây Bắc.

Hình ảnh của ông không chỉ gắn với những trận phục kích giữa rừng sâu.

Đó còn là hình ảnh của người biết tập hợp dân bản, gây dựng cơ sở, tổ chức sản xuất, nuôi dưỡng phong trào và biến sức mạnh của cộng đồng thành sức mạnh cách mạng.


Người thắp lửa giữa non cao

Cuộc đời Sùng Phái Sinh là câu chuyện của một người không được học hành nhiều nhưng có một thứ rất lớn: niềm tin vào nhân dân và ý chí bảo vệ quê hương.

Từ một người dân bản, ông trở thành người tổ chức du kích.

Từ một đội quân chỉ vài người với vũ khí thô sơ, ông góp phần xây dựng cả một vùng cơ sở cách mạng.

Từ núi rừng Pú Nhung, ngọn lửa ấy lan ra nhiều bản làng Tây Bắc.

Vì thế, nhắc đến Sùng Phái Sinh là nhắc đến một người anh hùng không chỉ biết cầm súng, mà còn biết gieo niềm tin, giữ dân và dựng thế trận lòng dân giữa đại ngàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn