Suối Ông Hùng – nơi lửa không bao giờ tắt
Những năm cuối năm 1946, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp vừa bùng nổ, vùng đất Lộc Ninh – Suối Ông Hùng vẫn còn là rừng rậm hoang vu, cây cao che kín lối đi, thú rừng còn nhiều hơn người. Nhưng chính nơi ấy, giữa hoang sơ và hiểm trở, lại âm thầm cháy lên một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng yêu nước.
Hôm đó, trời vừa hửng sáng.
Dọc theo con lộ đất đỏ dẫn vào Suối Ông Hùng, một đoàn xe tiếp tế của giặc Pháp lầm lũi tiến vào. Chúng không ngờ rằng, trong những bụi rậm hai bên đường, lực lượng du kích địa phương cùng bộ đội Chi đội 11 đã mai phục từ trước.
Người chỉ huy trận đánh hôm ấy không phải là một cán bộ cấp cao, mà là những người dân chân đất – những người từng cầm cuốc, cầm rựa, nay cầm súng để giữ làng.
“Chờ thêm chút nữa… để chúng vào sâu!” – một tiếng thì thầm vang lên.
Khi chiếc xe đầu tiên lọt vào trận địa, một loạt súng nổ vang. Trận đánh bắt đầu.
Đạn bay xé gió. Tiếng hò xung phong hòa lẫn tiếng nổ của súng đạn làm rung chuyển cả một góc rừng. Chỉ trong vòng hai giờ, đoàn xe địch bị đánh tan tác. Bốn xe cơ giới bị phá hủy, nhiều lính địch bị tiêu diệt, số còn lại hoảng loạn tháo chạy.
Chiến thắng ấy không chỉ là một trận phục kích thành công.
Đó là minh chứng cho ý chí của người dân Lộc Ninh – Suối Ông Hùng:
dù vũ khí thô sơ, dù lực lượng mỏng, nhưng quyết không lùi bước.
Sau trận đánh, bà con trong vùng lại lặng lẽ quay về với cuộc sống thường ngày. Ban ngày, họ lên rẫy, làm ruộng. Ban đêm, họ tiếp tục làm giao liên, nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực cho bộ đội.
Có những người mẹ gùi gạo băng rừng trong đêm tối.
Có những thanh niên vừa cày ruộng, vừa đào hầm bí mật.
Có những cụ già làm tai mắt, canh chừng từng bước chân địch.
Tất cả đều chung một niềm tin:
Giữ được đất là giữ được quê hương.
Những năm sau đó, dù địch liên tục càn quét, lập đồn bót, thực hiện chính sách “tam quang”, người dân Lộc Ninh – Suối Ông Hùng vẫn không khuất phục. Họ bám rừng, bám đất, vừa chiến đấu vừa sản xuất, góp phần bảo vệ căn cứ Dương Minh Châu – một trong những căn cứ quan trọng của cách mạng miền Đông Nam Bộ.
Ngọn lửa ấy – ngọn lửa của lòng yêu nước – đã cháy suốt những năm tháng kháng chiến, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Và đến hôm nay, khi trở lại vùng đất Suối Ông Hùng, ta không còn nghe tiếng súng, nhưng vẫn cảm nhận được một điều rất rõ:
Ở nơi từng là chiến trường ác liệt ấy, tinh thần “thời hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn – lặng lẽ nhưng bền bỉ, như chính con người Lộc Ninh.



