SƯƠNG TRẮNG PHỦ LÊN CAO ĐIỂM 386
Một đêm cuối đông, tại cao điểm 386 thuộc tuyến phòng thủ tỉnh Lạng Sơn, bác Lê Giáp Vinh trực tiếp chỉ huy ca trực đặc biệt. Sương mù dày đến mức mọi âm thanh đều trở nên méo mó, khiến tình huống trở nên căng thẳng tột độ.
Đêm đó, sương không chỉ phủ lên núi rừng mà còn phủ cả vào lòng người. Đèn pin bật lên chỉ thấy một màu trắng đục đặc quánh. Đứng cách nhau chưa đầy ba mét mà vẫn chỉ nhận ra nhau qua tiếng thở.
Bác kể, giọng chậm và trầm:
“Những đêm như thế này, tai phải nghe thay cho mắt.”
Khoảng gần nửa đêm, từ hướng rừng già vọng lại những tiếng động lạ – không đều, không giống thú rừng. Cả chốt lập tức căng lên như dây đàn. Một chiến sĩ trẻ siết chặt súng, thở gấp.
Bác giơ tay ra hiệu im lặng, rồi tự mình bò lên mỏm đá cao nhất. Sương lạnh bám ướt cả áo. Trong khoảnh khắc ấy, bác nói:
“Tôi nghĩ, nếu mình phán đoán sai, hậu quả không chỉ cho đơn vị mà cho cả vùng.”
Sau gần một giờ quan sát và xác minh, bác xác định đó chỉ là nhóm dân đi rừng lạc hướng. Lệnh hạ cấp báo động được đưa ra. Khi quay về, lưng áo bác ướt đẫm, nhưng ánh mắt thì rất yên.


