Suốt cả cuộc đời
Câu chuyện của người bà thân yêu – Trần Thị Thái
Bà em kể rằng, vào những năm tháng chiến tranh, cuộc sống của người dân trong làng luôn gắn liền với những lần chạy bom. Khi tiếng máy bay địch vang lên trên bầu trời, mọi người lập tức bỏ dở công việc, vội vàng tìm đường xuống những chiếc hầm đất đã được đào sẵn. Những kỷ niệm ấy theo ông suốt cả cuộc đời và không bao giờ phai nhạt.
Những chiếc hầm trú ẩn nhỏ bé, thấp và tối, là nơi che chở cho cả làng trong những giờ phút nguy hiểm. Mỗi lần bom rơi, mặt đất rung lên dữ dội, đất đá trút xuống khiến ai cũng hồi hộp, lo sợ. Trẻ em sợ hãi nép sát vào người lớn, còn người lớn thì cố gắng giữ bình tĩnh, âm thầm động viên nhau để vượt qua nỗi sợ.
Có những lần, mọi người phải ở dưới hầm hàng giờ liền. Không khí trong hầm nóng bức, ngột ngạt nhưng không ai dám bước ra ngoài. Trong bóng tối, tiếng thì thầm hỏi han, dỗ dành vang lên khe khẽ, giúp mọi người vững lòng hơn giữa bom đạn.
Khi tiếng máy bay xa dần và bom ngừng nổ, cả làng mới lần lượt lên khỏi hầm. Dù nhiều ngôi nhà bị hư hại, cây cối gãy đổ, nhưng không ai than phiền hay nản chí. Mọi người lại cùng nhau dọn dẹp, sửa sang nhà cửa, tiếp tục cuộc sống thường ngày và góp sức giúp đỡ bộ đội.
Nghe ông kể về những năm tháng ấy, em hiểu rõ hơn sự tàn khốc của chiến tranh. Từ đó, em càng biết trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay và luôn ghi nhớ công lao của những thế hệ đi trước đã kiên cường vượt qua thời hoa lửa để mang lại hòa bình cho đất nước.


