Suốt nhiều giờ vượt núi trong sương lạnh
Câu chuyện thời hoa lửa
“Tiếng khèn gọi bản giữ làng”
Nhân vật: Ông Vàng A Thủ
Nhân chứng kể chuyện: Vàng Thị Rùa – thôn Giàng Pằng
Những năm chiến tranh còn nhiều gian khó, thôn Giàng Pằng của xã Sơn Lương là vùng núi cao heo hút, đường đi hiểm trở, đời sống bà con vô cùng thiếu thốn. Nhưng giữa núi rừng ấy, ông Vàng A Thủ luôn là người đi đầu trong mọi công việc của bản.
Theo lời kể của nhân chứng Vàng Thị Rùa, thời còn trai trẻ, ông Vàng A Thủ rất giỏi leo núi, băng rừng và được bà con tin tưởng. Khi kháng chiến diễn ra ác liệt, ông thường tham gia đưa tin, dẫn đường cho cán bộ qua các lối mòn bí mật trong rừng sâu. Ban ngày ông lên nương như bao người khác, nhưng đêm xuống lại âm thầm vượt núi làm nhiệm vụ.
Có lần, địch tổ chức càn quét vào khu vực gần bản. Nghe tin có cán bộ đang bị mắc kẹt trong rừng vì không thông đường, ông Vàng A Thủ lập tức mang theo cơm nắm, đuốc tre rồi một mình đi giữa đêm tối để tìm người. Suốt nhiều giờ vượt núi trong sương lạnh, cuối cùng ông đã đưa được cán bộ trở về nơi an toàn.
Điều khiến bà con nhớ nhất về ông chính là tiếng khèn mỗi tối nơi đầu bản. Những lúc dân bản hoang mang vì chiến sự, ông thường thổi khèn, gọi mọi người tụ họp để động viên nhau giữ gìn bản làng, đoàn kết giúp đỡ bộ đội và cán bộ cách mạng. Ông vẫn thường nói:
“Còn tiếng khèn vang trên núi, còn người giữ bản.”
Sau hòa bình, ông Vàng A Thủ tiếp tục vận động bà con khai hoang ruộng nương, nuôi trâu bò, cho con cháu đi học chữ. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông luôn dặn con cháu phải biết ơn những người đã hy sinh vì đất nước.
Đến nay, nhân chứng Vàng Thị Rùa mỗi lần nhắc lại vẫn xúc động kể rằng:
“Ông Thủ sống giản dị lắm, nhưng ai trong bản cũng kính trọng. Ông như cây sa mộc lớn giữa núi rừng Giàng Pằng.”
Câu chuyện về ông Vàng A Thủ là biểu tượng đẹp của tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm và tình yêu quê hương của đồng bào vùng cao Sơn Lương trong những năm tháng thời hoa lửa.



