Sưu tầm câu chuyện Thời hoa lửa
Thời gian có thể phủ một lớp bụi mờ lên vạn vật, nhưng ký ức về một thời hoa lửa gian khổ mà anh dũng thì chưa bao giờ phai nhạt trong tâm khảm của những người con đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập dân tộc. Một ngày tháng Sáu lịch sử, tôi có cơ hội được ngồi lại bên bác Nguyễn Văn Hùng – một thương binh hạng 2/4, người chiến sĩ năm xưa từng vào sinh ra tử trên chiến trường Quảng Trị đầy khói bom bão đạn. Bên chén trà thơm khói nghi ngút, câu chuyện của bác đã đưa tôi ngược dòng thời gian, trở về với những năm tháng thanh xuân rực lửa của một thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.
Năm 1971, khi vừa tròn mười tám tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người với bao hoài bão, chàng thanh niên Nguyễn Văn Hùng đã gác lại bút nghiên, tình nguyện viết đơn bằng máu để lên đường nhập ngũ. Bác kể, ngày đó ra trận chẳng ai nghĩ đến việc có ngày trở về, trong tim chỉ duy nhất một ý chí sắt đá: "Nước chưa độc lập, nhà chưa thể yên". Đơn vị của bác được điều động vào thẳng chiến trường khốc liệt nhất lúc bấy giờ – Thành cổ Quảng Trị. Đó là mùa hè đỏ lửa năm 1972, nơi mà mỗi tấc đất, mỗi viên gạch đều thấm đẫm máu và mồ hôi của các chiến sĩ.
Trong ký ức của người cựu chiến binh già, những trận mưa bom bão đạn của kẻ thù không đáng sợ bằng việc chứng kiến những người đồng đội, những người anh em mới hôm trước còn chia nhau điếu thuốc, miếng lương khô, hôm sau đã mãi mãi nằm lại dưới lòng đất mẹ. Bác Hùng bồi hồi nhớ lại trận chiến bảo vệ chốt giữ phía Đông Thành cổ vào đêm ngày 15 tháng 8. Địch dội bom cày xới trận địa từ mặt đất đến bầu trời, tiếng pháo rền vang không ngớt. Trong làn khói súng khét lẹt, bác cùng ba đồng đội khác bị sập hầm, đất đá đè nặng lên lồng ngực.
“Lúc đó, lồng ngực đau nhói, hơi thở lịm dần, bác chỉ kịp nghĩ đến gương mặt của mẹ ở quê nhà và nụ cười của anh em đồng đội. Nhưng chính trong khoảnh khắc cận kề cái chết ấy, tiếng hô 'Xung phong!' của đại đội trưởng từ phía trên đã tiếp thêm cho bác một sức mạnh phi thường. Bác dùng chút tàn lực cuối cùng, cào bới đất đá để ngoi lên, tiếp tục vác khẩu súng AK bắn trả quân thù”, bác Hùng rưng rưng xúc động, đôi tay gầy guộc khẽ run lên khi chạm vào vết sẹo dài trên trán – minh chứng của một mảnh bom năm nào.
Trận chiến ấy, bác may mắn sống sót nhưng đã để lại một phần xương máu nơi chiến trường Quảng Trị khói lửa. Hòa bình lập lại, trở về với đời thường mang trên mình thương tật 41%, người thương binh ấy không chọn cách nghỉ ngơi. Phát huy phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ", bác tích cực tham gia vào các hoạt động phát triển kinh tế tại địa phương, giúp đỡ những gia đình chính sách có hoàn cảnh khó khăn và luôn đi đầu trong các phong trào giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.
Cuộc trò chuyện với bác Hùng không chỉ là một bài học lịch sử sống động, mà còn là một nốt lặng đầy kiêu hãnh giữa cuộc sống xô bồ hiện tại. Những câu chuyện thời hoa lửa của thế hệ cha anh đi trước chính là ngọn đuốc sáng, soi rọi con đường và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
Là một Đoàn viên thanh niên được sống dưới bầu trời hòa bình, tôi tự hứa với bản thân sẽ ra sức học tập, rèn luyện và cống hiến, viết tiếp những trang sử vàng của dân tộc bằng tinh thần xung kích, sáng tạo, để xứng đáng với những giọt máu và nước mắt mà các bậc tiền nhân đã ngã xuống vì bình yên của Tổ quốc hôm nay.



