Suýt ế vợ vì... cái đầu lõm
“Vết thương vào hộp sọ không những để lại di chứng lâu dài cho tôi mỗi khi trái gió trở trời mà nó còn khiến tôi suýt… ế vợ...
“Vết thương vào hộp sọ không những để lại di chứng lâu dài cho tôi mỗi khi trái gió trở trời mà nó còn khiến tôi suýt… ế vợ. Cũng may, trong lúc tôi chán nản nhất, tưởng chừng không còn hy vọng có một mái ấm cho riêng mình, thì tôi gặp được bà ấy...” - Thiếu tá, CCB Nguyễn Đức Nghĩa, 73 tuổi, Anh hùng LLVT nhân dân, nguyên cán bộ Cục Chính trị (Quân đoàn 4), ngụ tại phường An Bình, thị xã Dĩ An (Bình Dương) tâm sự.
|
Ông Nguyễn Đức Nghĩa (thứ 2 từ phải sang) trong một lần đến thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ảnh chụp lại. |
Tháng 2-1964, Nguyễn Đức Nghĩa rời quê hương Thanh Hóa nhập ngũ vào Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 101, Đại đoàn Bình Trị Thiên (nay là Sư đoàn 325, Quân đoàn 2). Sau thời gian huấn luyện, anh chuyển đơn vị mới và cơ động vào chiến trường Tây Nguyên, miền Đông Nam Bộ. Nhớ lại những ngày đó, ông Nghĩa kể:
- Hai năm, tham gia nhiều trận đánh nhưng Chiến dịch Đắc Tô để lại cho tôi ấn tượng không thể nào quên. Tôi được phong Anh hùng LLVT nhân dân và bị vỡ một phần hộp sọ trong trận đó... Tháng 11-1967, chúng tôi nhận lệnh tham gia Chiến dịch Đắc Tô. Đơn vị tôi đảm nhiệm một cửa mở. Quá trình trinh sát chúng tôi đã xác định được vị trí đặt bộc phá mở cửa. Theo kế hoạch, tiểu đội tôi được lệnh cơ động lên đặt bộc phá ống phá hủy các lớp hàng rào của địch. Tôi là người đầu tiên ôm lượng nổ dài lên thực hiện nhiệm vụ. Điểm hỏa xong, tôi chạy về vị trí nhưng chờ mãi bộc phá không nổ. Ba đồng chí khác tiếp tục thực hành mở cửa nhưng cả 3 quả cũng xịt luôn. Tiểu đội trưởng báo cáo cấp trên xin chỉ thị. Trong lúc đó, đội hình của đơn vị ùn lại phía sau. Hỏa lực địch bắn ra dữ dội khiến quân ta thương vong một số. Tình hình kéo dài sẽ hết sức nguy hiểm... Đúng lúc đó, tôi nảy ra sáng kiến, dùng thủ pháo buộc vào bộc phá để kích nổ cả 4 quả cùng lúc. Được cấp trên nhất trí, tôi lợi dụng địa hình tiếp cận cửa mở để triển khai ý định… Kiểm tra kỹ, rút chốt an toàn, tôi chạy vụt về phía sau… Một tiếng nổ vang trời, mấy lớp hàng rào bị quét sạch mở thông cửa mở. Đội hình tiến công nhanh chóng cơ động vào bên trong đánh chiếm mục tiêu. Trận đánh thắng lợi. Tôi được thưởng Huân chương Chiến công hạng hai ngay tại trận địa, rồi được xét đề nghị phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân cuối năm 1967. Nhưng cũng trong trận đó, tôi bị trúng một mảnh M79 vào đầu và cánh tay, phải nằm điều trị suốt một thời gian dài với bao di chứng.
Vết thương quá nặng đã khiến đầu ông vĩnh viễn bị một hố lõm sâu hoắm, không những sức khỏe giảm sút mà còn lận đận chuyện tình duyên. Sau thời gian điều trị ổn định vết thương, năm 1969, Nguyễn Đức Nghĩa được đơn vị cử đi đào tạo sĩ quan tại Học viện Chính trị - Quân sự. Thời gian đó, anh đã yêu một cô sinh viên sư phạm đang học ở quê. Tình cảm hai người thề non hẹn biển, chỉ chờ khi tốt nghiệp ra trường là họ sẽ làm đám cưới. Vậy mà… Ông Nghĩa bùi ngùi nhớ lại:
- Một ngày hè oi ả, tôi nhận được một bức thư. Nhìn những dòng chữ thân quen, tôi muốn reo lên sung sướng. Nhưng rồi, tôi bất ngờ vì lá thư chỉ vỏn vẹn mấy dòng: “Gửi anh Nghĩa. Đây là lá thư cuối cùng em viết cho anh. Em đã quyết định rồi, mình không thể đến với nhau được. Chúng ta chia tay anh nhé! Chúc anh bình an”. Đọc xong tôi không hiểu điều gì đã xảy ra, chỉ thấy buồn vô tả. Mãi sau này tranh thủ về quê tôi mới biết, lý do mà cô ấy rời bỏ tôi là vì chứng bệnh “thần kinh sẽ không bình thường” mỗi khi tôi đau yếu hay thời tiết trái gió trở trời! Trước đó, một anh bạn cùng đơn vị, đồng hương Thanh Hóa, trong một lần về quê đã kể cho gia đình cô ấy về vết thương ở hộp sọ của tôi. Cả nhà cô ấy phản đối vì sợ khi vết thương tái phát tôi sẽ bị thần kinh bất cứ lúc nào. Cuối cùng ông bố đưa ra quyết định không chấp nhận có con rể mang cái… đầu lõm.
|
Vợ chồng ông Nghĩa, bà Biều. |
Ông Nghĩa ngừng lời, ánh mắt buồn thăm thẳm. Mối tình đầu của ông kết thúc bất ngờ nhưng hậu quả của nó còn kéo dài khiến ông bỏ hẳn ý định về quê lấy vợ. Giọng ông Nghĩa buồn buồn:
- Cái tin đồn quái ác ấy lan rộng khắp làng. Đi đâu người ta cũng ái ngại hỏi thăm sức khỏe của tôi. Những ngày đó, tâm trạng tôi chán nản vô cùng. Phần vì mối tình mà tôi hy vọng bỗng chốc tiêu tan, phần vì lo lắng liệu sau này mình có bị bệnh như thế thật không. Phải mất một thời gian khá dài tôi mới lấy lại tinh thần, ổn định tư tưởng.
Suốt mấy năm sau đó, cái tin đồn thêu dệt, suy đoán kia lan từ quê tới tận nơi anh học. Nỗi buồn đeo đẳng khiến Nguyễn Đức Nghĩa ít nói, sống khép mình và gần như không dám yêu ai nữa. Sau ngày tốt nghiệp, anh được điều về Ban CHQS huyện Hoằng Hóa (Thanh Hóa) công tác. Đơn vị mới cách nhà không xa nên chuyện của anh dần dần ai cũng biết. Anh em cùng đơn vị hiểu và thông cảm, động viên Nghĩa. Dù vậy, thêm một mối tình nữa cũng… đến độ lại tan khi cô gái biết anh bị thương vào đầu. Nghĩa tự nhủ lòng mình sẽ không tơ tưởng đến bất kỳ người con gái nào nữa để đỡ phải nặng lòng, buồn khổ. Thế nhưng, chính công việc đã giúp anh tìm được một nửa của mình. Trong chuyến đi cơ sở, Nghĩa gặp cô thôn nữ Hoàng Thị Biều và đã nhanh chóng nên duyên chồng vợ vào dịp giáp Tết năm 1973. Khi đó anh tròn 31 tuổi. Thương binh Nguyễn Đức Nghĩa vui vẻ kể tiếp:
- Hôm đó, tôi và 2 đồng chí cùng đơn vị có nhiệm vụ đi xuống xã liên hệ làm công tác dân vận, tình cờ gặp Biều là cán bộ hội phụ nữ địa phương. Chúng tôi phối hợp trao đổi nhiệm vụ khá ăn ý nên đã thống nhất được công việc của hai bên. Thú thực, vừa gặp cô ấy, tôi đã mến ngay nhưng trong suy nghĩ vẫn e ngại như vài lần yêu trước. Cũng may được mọi người vun vào, đồng đội hiểu tôi nên cố ý gán ghép. Thế là, chỉ sau 7 ngày, tôi và Biều đã quyết định đi đến hôn nhân. Khổ nỗi, khi báo cáo với gia đình, bố mẹ cô ấy phản đối quyết liệt cũng chỉ vì vết thương cũ của tôi. Trong lúc tôi gần như mất hẳn niềm tin thì Biều đã chủ động gặp, động viên tôi. Cô ấy bày tỏ quyết tâm chấp nhận gửi gắm cả cuộc đời cho tôi. Vui mừng khôn xiết không thể chần chừ, tôi quyết định tổ chức đám cưới ngay lập tức vì sợ để lâu Biều sẽ đổi ý. Đám cưới giản đơn được anh em trong đơn vị giúp đỡ, lo chu toàn mọi việc. Chỉ có điều họ hàng cô dâu không ai có mặt khiến vợ tôi rất buồn. Cô ấy tủi thân, khóc suốt”…
Ông Nghĩa trìu mến nhìn vợ. Bà Biều nói nhỏ với tôi:
- Chẳng hiểu sao ngày đó nghe ông ấy tâm sự, nhìn thấy vết lõm sâu hoắm trên đầu ông, tôi thấy trong lòng trào dâng sự thương cảm, ngưỡng mộ, mến phục. Chỉ gặp vài lần mà tôi đã thấy gần gũi như đã hẹn nhau từ kiếp trước. Thế nên khi ông ấy ngỏ lời, tôi chỉ biết lẳng lặng gật đầu, lòng dậy lên bao cảm xúc xốn xang. Một số người biết chuyện cũng có ý khuyên tôi nên cân nhắc, nhưng tôi biết, trái tim mình không nhầm lẫn. Con người như anh xứng đáng được yêu và đón nhận tình yêu.
Ông Nghĩa tâm sự:
- Vết thương từ mảnh M79 khiến tôi bị lõm hộp sọ không phục hồi được. Những ngày mưa nắng thất thường đầu tôi như có hàng ngàn mũi kim đâm vào, buốt nhói. May mà mấy chục năm qua, thần kinh tôi vẫn ổn định. Chỉ tội bà nhà tôi vất vả, cực nhọc mỗi khi bệnh tình tái phát. Cơn đau kéo dài âm ỉ, vật vã mấy ngày, nhiều lúc tôi muốn đập đầu cho nó vỡ tung ra. Mỗi lần như thế bà ấy lo lắng, thức cả đêm động viên, chăm sóc. Tay tôi lại yếu do phải mổ gắp vỏ đạn ra nên không làm việc nặng được. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do bà ấy lo toan gánh vác.
Ông Nghĩa giãi bày mà như để cảm ơn người vợ đã kề vai sát cánh cùng ông suốt mấy chục năm qua. Bà Biều cho biết thêm: “Gần đây, ông ấy còn bị đau cột sống không ngồi lâu được. Khi nằm ngả lưng muốn ngồi dậy phải có người giúp đỡ. Bởi vậy, tôi chẳng dám đi đâu xa, chỉ quanh quẩn ở nhà phòng khi ông ấy đau bất chợt”.
Đau là thế nhưng lúc bớt bệnh, hàng xóm xung quanh lại thấy ông bà rủ nhau đi bộ, cùng tập dưỡng sinh hoặc đi thăm bạn bè, người thân. Niềm vui nho nhỏ nhưng cũng thật ý nghĩa ở cái tuổi về già.



