Tạ đình hội
Ông Tạ Đình Hội, em trai liệt sĩ Tạ Đình Hồi, vẫn luôn nhớ về anh mình qua những kỷ niệm rất giản dị của một thời tuổi nhỏ. Trong ký ức của ông, anh Hồi là người trầm tính, ít nói nhưng luôn âm thầm quan tâm đến em.
Ông Hội kể rằng, hồi nhỏ hai anh em thường cùng nhau ra đồng. Có lần công việc nặng, ông làm không xuể, anh Hồi không trách mà chỉ lặng lẽ làm thay phần của em. Đến lúc nghỉ, anh còn chia phần nước uống của mình cho em, như một điều rất tự nhiên. Khi ấy, ông chưa nghĩ nhiều, nhưng càng lớn lại càng hiểu đó là tình cảm của người anh dành cho em.
Ngày anh lên đường nhập ngũ, ông Hội vẫn còn trẻ, chưa cảm nhận hết sự chia xa. Hai anh em chỉ nói với nhau vài câu ngắn gọn, rồi ai cũng giấu đi cảm xúc. Không ai nghĩ rằng đó là lần cuối cùng gặp mặt.
Khi tin anh hy sinh đến, ông Hội lặng người. Những kỷ niệm ngày xưa bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Ông không nhớ những điều lớn lao, mà chỉ nhớ những việc rất nhỏ – cách anh sống, cách anh đối xử với gia đình.



