TẠ LƯU – NGƯỜI BÁC SĨ ANH HÙNG TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN
Trong những năm tháng kháng chiến, có những người anh hùng không nổi tiếng bởi những trận đánh, mà bởi họ đã ngày đêm giành giật sự sống cho đồng đội. Một trong những con người như thế là bác sĩ quân y Tạ Lưu, người đã dành nhiều năm tuổi trẻ của mình trên tuyến lửa Trường Sơn.
Tạ Lưu sinh năm 1931 tại vùng Tương Giang, Từ Sơn, Bắc Ninh. Năm 1947, khi mới 16 tuổi, ông tình nguyện học y tá để phục vụ quân đội. Những ngày đầu trong quân ngũ, ông vừa học nghề vừa trực tiếp chăm sóc thương bệnh binh, rồi tham gia phục vụ tại chiến trường Trung – Hạ Lào. Chính những năm tháng ấy đã giúp ông hiểu sâu sắc rằng phía sau mỗi người lính bị thương là một gia đình, một quê hương và những người đang chờ họ trở về.
Sau Chiến thắng Điện Biên Phủ, Tạ Lưu được điều về Khoa Phẫu thuật, Viện Quân y 108. Từ một người y tá trưởng thành trong chiến trường, ông không ngừng học tập để nâng cao chuyên môn. Năm 1962, ông được chọn theo học lớp bác sĩ tại Học viện Quân y. Cuối năm 1965, sau khi tốt nghiệp, ông được điều về Đội điều trị 14, Binh trạm 12, trên tuyến đường Trường Sơn.
Trường Sơn những năm ấy là một chiến trường đặc biệt. Những cơ sở quân y phải hoạt động trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, nhưng thương bệnh binh liên tục được đưa về. Bác sĩ Tạ Lưu cùng đồng đội vừa cấp cứu, vừa điều trị, vừa tổ chức chuyển thương trong những hoàn cảnh hết sức khó khăn. Đối với ông, khi có người cần cứu chữa thì nhiệm vụ của người thầy thuốc là phải có mặt.
Có những lúc thương binh ở rất xa nơi đóng quân, giữa đường rừng hiểm trở. Nghe tin đồng đội cần cấp cứu, Tạ Lưu không chần chừ. Ông cùng đồng đội tìm cách đến nơi, đưa người bị thương về chăm sóc. Chính sự tận tụy ấy khiến những người lính trên tuyến Trường Sơn luôn dành cho người bác sĩ một niềm tin đặc biệt.
Điều đáng quý ở Tạ Lưu không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là tinh thần ham học hỏi. Trong điều kiện y tế chiến trường thiếu thốn, ông cùng đồng nghiệp tìm cách thích ứng để có thể cứu chữa được nhiều người hơn. Những kinh nghiệm tích lũy trong chiến trường sau đó tiếp tục trở thành nền tảng để ông học tập, nghiên cứu và phát triển chuyên môn y khoa.
Năm 1969, khi mới 38 tuổi, bác sĩ Tạ Lưu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu trên tuyến chi viện chiến lược Trường Sơn. Nhưng khi nhìn lại những năm tháng ấy, ông không xem đó là công lao của riêng mình. Ông luôn nhắc đến những đồng đội đã cùng mình vượt qua gian khổ và cho rằng chính họ đã góp phần làm nên một Trường Sơn huyền thoại.
Sau chiến tranh, Tạ Lưu tiếp tục học tập và công tác trong ngành quân y. Ông từng đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng, trong đó có chức vụ Viện trưởng Viện Quân y 110. Năm 1993, ông nghỉ hưu sau gần nửa thế kỷ phục vụ trong quân đội. Nhưng với những người từng biết đến ông, hình ảnh người bác sĩ trên tuyến lửa Trường Sơn vẫn luôn là một phần đẹp đẽ của ký ức chiến tranh.
Câu chuyện về Tạ Lưu cho thấy trong một cuộc chiến, có những người đứng ở tuyến đầu để chiến đấu, nhưng cũng có những người đứng phía sau để giữ lại sự sống. Người bác sĩ quân y ấy đã biến chuyên môn của mình thành một cách cống hiến cho Tổ quốc. Ông không chỉ chữa lành những vết thương trên cơ thể người lính, mà còn trao cho họ niềm tin rằng giữa những ngày tháng gian khổ nhất, đồng đội vẫn luôn ở bên nhau.
Có lẽ vì thế mà khi nói về Tạ Lưu, người ta không chỉ nhớ đến một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, mà còn nhớ đến hình ảnh một người thầy thuốc đã dành cả tuổi trẻ cho đồng đội. Trên con đường Trường Sơn năm xưa, ông đã góp một phần nhỏ bé của mình để làm nên một hành trình lớn lao của dân tộc – hành trình đi đến ngày đất nước hòa bình, thống nhất.



