Người có công giúp đỡ cách mạng

TẠ QUANG BỬU – NGƯỜI ĐEM TRI THỨC KHOA HỌC PHỤC VỤ ĐẤT NƯỚC

Vũ Thị Ánh Nguyệt

Thái Nguyên31/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đúng rồi. Các nhân vật bạn đã dùng gồm Vũ Đình Liên, Nguyễn Văn Trỗi, Huỳnh Thúc Kháng, Trần Đại Nghĩa, Nguyễn Tất Thành, Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Ngọc Ký nên mình sẽ không lặp lại nữa.

Mình chọn một nhân vật khác hẳn: Tạ Quang Bửu – một nhà khoa học, nhà giáo và nhà quản lý khoa học tiêu biểu, rất hợp với kiểu bài của bạn vì có câu chuyện về tri thức, giáo dục, khoa học và lòng yêu nước.

TẠ QUANG BỬU – NGƯỜI ĐEM TRI THỨC KHOA HỌC PHỤC VỤ ĐẤT NƯỚC

Có những con người không để lại dấu ấn bằng một trận đánh hay một chiến công ngoài chiến trường. Họ đứng phía sau những sự kiện lớn, làm việc với sách vở, con số, phòng thí nghiệm và những quyết định quan trọng. Nhưng chính những đóng góp thầm lặng ấy lại góp phần tạo nên sức mạnh của một đất nước. Tạ Quang Bửu là một con người như thế. Ông là nhà khoa học, nhà giáo và nhà quản lý có nhiều đóng góp cho nền giáo dục, khoa học và quốc phòng Việt Nam trong những năm tháng đất nước trải qua nhiều biến động.

Tạ Quang Bửu sinh năm 1910 tại Nam Đàn, Nghệ An. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống học tập, ông sớm bộc lộ năng khiếu về toán học và khoa học. Trong bối cảnh đất nước còn chịu nhiều hạn chế về giáo dục và khoa học kỹ thuật, việc một người Việt Nam có cơ hội tiếp cận với nền khoa học hiện đại là điều không dễ dàng.

Nhưng Tạ Quang Bửu đã tận dụng cơ hội ấy để học tập.

Ông học nhiều lĩnh vực khác nhau, đặc biệt quan tâm đến toán học, vật lý và khoa học kỹ thuật. Trong quá trình học tập và nghiên cứu, ông có điều kiện tiếp xúc với nền khoa học phương Tây. Những kiến thức ấy không chỉ mở rộng hiểu biết của cá nhân ông mà còn giúp ông hình thành một suy nghĩ quan trọng: muốn đất nước phát triển, Việt Nam phải xây dựng được đội ngũ trí thức và nền khoa học của riêng mình.

Đối với Tạ Quang Bửu, tri thức không nên chỉ nằm trong sách vở.

Tri thức phải được đưa vào cuộc sống.

Khoa học phải phục vụ con người.

Và người có học không chỉ học cho bản thân mà còn có trách nhiệm với xã hội.

Khi Cách mạng Tháng Tám thành công năm 1945, đất nước bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới. Một nhà nước độc lập ra đời nhưng phải đối mặt với vô vàn khó khăn. Nền kinh tế còn nghèo, trình độ khoa học kỹ thuật hạn chế, đội ngũ cán bộ có chuyên môn chưa nhiều.

Trong hoàn cảnh ấy, những trí thức như Tạ Quang Bửu trở thành nguồn lực đặc biệt quý giá.

Ông tham gia công việc của Chính phủ và được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng. Ông từng giữ chức Thứ trưởng rồi Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, đồng thời tham gia vào nhiều hoạt động liên quan đến khoa học, kỹ thuật và giáo dục.

Điều đặc biệt ở Tạ Quang Bửu là ông không xem khoa học và thực tiễn là hai lĩnh vực tách biệt.

Trong những năm kháng chiến, khoa học kỹ thuật có thể góp phần giải quyết những vấn đề rất cụ thể của đất nước. Từ nghiên cứu, kỹ thuật, thông tin liên lạc cho đến đào tạo cán bộ, mỗi lĩnh vực đều cần những người có kiến thức và tư duy khoa học.

Ông hiểu rằng một cuộc kháng chiến không chỉ cần lòng dũng cảm.

Nó còn cần trí tuệ.

Cần tổ chức.

Cần kỹ thuật.

Cần những con người biết suy nghĩ và tìm ra giải pháp trong điều kiện khó khăn.

Vì thế, bên cạnh công việc quản lý, Tạ Quang Bửu luôn quan tâm đến việc đào tạo con người. Ông cho rằng muốn xây dựng một đất nước độc lập và phát triển lâu dài thì không thể chỉ giải quyết những vấn đề trước mắt. Phải chuẩn bị cho tương lai bằng giáo dục và khoa học.

Đó là một tư tưởng có ý nghĩa rất lớn.

Bởi một quốc gia có thể vượt qua một cuộc chiến bằng sức mạnh của cả dân tộc, nhưng để xây dựng đất nước sau chiến tranh thì cần tri thức, giáo dục và khoa học.

Tạ Quang Bửu là một trong những người góp phần thúc đẩy tư tưởng ấy.

Ông đặc biệt coi trọng giáo dục đại học và đào tạo nhân tài. Trong những năm đất nước còn khó khăn, việc xây dựng một đội ngũ khoa học có trình độ cao là nhiệm vụ không hề đơn giản. Điều kiện vật chất thiếu thốn, chiến tranh kéo dài và việc tiếp cận với khoa học thế giới còn nhiều hạn chế.

Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, ông càng cho thấy tầm nhìn của mình.

Ông quan niệm rằng Việt Nam không thể mãi phụ thuộc vào kiến thức từ bên ngoài.

Muốn phát triển, người Việt Nam phải học hỏi tinh hoa của thế giới nhưng đồng thời phải tự mình làm chủ tri thức.

Học để hiểu.

Học để sáng tạo.

Học để giải quyết những vấn đề của đất nước.

Tư tưởng ấy khiến Tạ Quang Bửu trở thành một trong những người có ảnh hưởng đối với quá trình xây dựng nền khoa học và giáo dục Việt Nam trong thế kỷ XX.

Ông từng giữ chức Bộ trưởng Bộ Đại học và Trung học chuyên nghiệp. Trên cương vị này, ông dành nhiều tâm huyết cho việc xây dựng hệ thống đào tạo và phát triển đội ngũ cán bộ khoa học kỹ thuật.

Đối với ông, một trường đại học không chỉ là nơi truyền đạt kiến thức.

Đó phải là nơi đào tạo những con người có khả năng suy nghĩ độc lập, nghiên cứu và sáng tạo.

Một người thầy không chỉ giúp sinh viên nhớ kiến thức.

Người thầy còn phải giúp họ biết đặt câu hỏi.

Biết tìm kiếm câu trả lời.

Biết giải quyết những vấn đề chưa có sẵn trong sách.

Đó chính là tinh thần khoa học mà Tạ Quang Bửu luôn coi trọng.

Có một điểm đặc biệt trong con người ông: dù giữ những vị trí quan trọng, ông vẫn giữ phong cách của một trí thức coi trọng học thuật. Ông quan tâm đến sách, đến khoa học và luôn có tinh thần học hỏi.

Ông từng được biết đến là người có kiến thức rộng, có khả năng sử dụng nhiều ngoại ngữ và quan tâm đến nhiều lĩnh vực khoa học khác nhau.

Nhưng điều đáng quý không nằm ở việc ông biết bao nhiêu.

Mà nằm ở cách ông sử dụng những kiến thức ấy.

Ông không học để tạo ra khoảng cách với người khác.

Ông học để phục vụ đất nước.

Ông không coi tri thức là thứ để khoe khoang.

Ông coi tri thức là trách nhiệm.

Chính điều đó khiến câu chuyện của Tạ Quang Bửu có ý nghĩa đặc biệt đối với học sinh và sinh viên ngày nay.

Trong thời đại hiện nay, khoa học và công nghệ thay đổi từng ngày. Một quốc gia muốn phát triển cần những người biết nghiên cứu, sáng tạo và làm chủ công nghệ. Những bài toán mà thế hệ trẻ phải giải quyết có thể khác hoàn toàn với những vấn đề của thế kỷ trước.

Nhưng tinh thần học tập thì vẫn vậy.

Phải biết học hỏi.

Phải biết suy nghĩ.

Phải biết đặt câu hỏi.

Và phải biết biến kiến thức thành giá trị thực tế.

Tạ Quang Bửu đã cho thấy một cách yêu nước rất đặc biệt.

Đó là yêu nước bằng tri thức.

Không phải ai cũng cần làm những điều thật lớn lao để đóng góp cho đất nước. Một người có thể cống hiến bằng nghề nghiệp của mình. Một bác sĩ cứu chữa người bệnh. Một giáo viên đào tạo học sinh. Một kỹ sư xây dựng công trình. Một nhà khoa học tìm ra giải pháp mới.

Điều quan trọng là mỗi người phải cố gắng làm tốt công việc của mình và biết đặt năng lực cá nhân trong lợi ích chung.

Tạ Quang Bửu đã sống theo tinh thần ấy.

Ông không chỉ quan tâm đến những thành quả trước mắt. Ông còn nghĩ đến những thế hệ sau. Bởi ông hiểu rằng một nền khoa học muốn phát triển cần nhiều năm xây dựng, cần những thế hệ tiếp nối và cần một môi trường khuyến khích con người học tập, nghiên cứu.

Nhìn lại cuộc đời ông, có thể thấy ông đã đi qua nhiều vai trò khác nhau: một người học, một nhà khoa học, một nhà giáo, một cán bộ quản lý và một người tham gia công việc quốc phòng.

Những vai trò ấy tưởng như rất khác nhau.

Nhưng chúng gặp nhau ở một điểm:

tri thức phải được sử dụng để phục vụ đất nước.

Đó cũng là điều khiến cuộc đời Tạ Quang Bửu vượt ra ngoài câu chuyện của một cá nhân.

Ông để lại một quan niệm rất đáng suy ngẫm về việc học.

Học không chỉ để có bằng cấp.

Học không chỉ để tìm một công việc tốt.

Học còn là cách để con người hiểu thế giới và đóng góp cho cộng đồng.

Đối với học sinh hôm nay, bài học ấy vẫn còn nguyên giá trị.

Mỗi giờ học nghiêm túc đều có thể là một bước nhỏ để hình thành năng lực trong tương lai. Một bài toán khó có thể rèn luyện tư duy. Một thí nghiệm chưa thành công có thể dạy chúng ta cách kiên trì. Một cuốn sách hay có thể mở ra một cách nhìn mới về cuộc sống.

Không ai biết trước một kiến thức nhỏ hôm nay sẽ trở thành nền tảng cho điều gì trong tương lai.

Tạ Quang Bửu đã dành cuộc đời mình để chứng minh rằng tri thức chỉ thật sự có giá trị khi nó được sử dụng đúng mục đích.

Ông qua đời năm 1986, nhưng những đóng góp của ông đối với khoa học, giáo dục và đất nước vẫn được nhắc nhớ.

Điều còn lại không chỉ là những chức vụ hay danh hiệu.

Đó là một tinh thần.

Tinh thần coi trọng tri thức.

Tinh thần học hỏi không ngừng.

Tinh thần tin vào khả năng của con người Việt Nam.

Và trên hết là quan niệm rằng người trí thức phải có trách nhiệm với đất nước.

Ngày nay, chúng ta không còn sống trong hoàn cảnh chiến tranh như thế hệ của Tạ Quang Bửu. Những thách thức của đất nước đã thay đổi. Nhưng câu hỏi về trách nhiệm của người trẻ vẫn còn đó.

Khi có cơ hội học tập, chúng ta sẽ sử dụng cơ hội ấy như thế nào?

Khi có kiến thức, chúng ta sẽ dùng kiến thức ấy để làm gì?

Khi đất nước cần những con người có năng lực, chúng ta đã chuẩn bị cho mình đến đâu?

Câu chuyện của Tạ Quang Bửu không đưa ra một câu trả lời duy nhất. Nhưng cuộc đời ông cho thấy một điều rõ ràng: một người có thể yêu nước bằng chính lĩnh vực mà mình giỏi nhất.

Nếu giỏi khoa học, hãy nghiên cứu.

Nếu giỏi giáo dục, hãy dạy học.

Nếu giỏi kỹ thuật, hãy sáng tạo.

Nếu có khả năng tổ chức, hãy dùng nó để xây dựng những điều tốt đẹp.

Mỗi người có một con đường riêng, nhưng những con đường ấy đều có thể hướng về một mục tiêu chung: làm cho đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Tạ Quang Bửu đã không để tri thức trở thành một thứ chỉ thuộc về cá nhân mình. Ông góp phần biến tri thức thành sức mạnh của giáo dục, khoa học và đất nước.

Có người bảo vệ Tổ quốc bằng sức mạnh của đôi tay. Có người bằng ngòi bút. Có người bằng những phát minh. Còn Tạ Quang Bửu đã dành cả cuộc đời để chứng minh rằng tri thức, khi được đặt trong trách nhiệm với dân tộc, cũng có thể trở thành một sức mạnh lớn lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn