Tạ Uyên - nhà yêu nước tiêu biểu
Tạ Uyên (1898-1940), hay còn gọi là Châu Xương, là một nhà cách mạng Việt Nam kiên trung, được ghi nhận là một trong ba Bí thư chi bộ cộng sản đầu tiên của tỉnh Ninh Bình và từng giữ chức Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ
Có những con đường tôi đã đi qua rất nhiều lần, quen đến mức không còn để ý. Con đường dẫn về thôn Côi Trì, thuộc Yên Mỹ, cũng là một nơi như thế. Chỉ đến khi đứng trước nhà tưởng niệm của đồng chí Tạ Uyên, tôi mới nhận ra: có những vùng đất, nhìn thì bình lặng, nhưng lại từng là nơi khởi đầu của những điều không hề bình thường.
Tôi tự hỏi, hơn một trăm năm trước, khi còn là một chàng trai sinh ra giữa làng quê nghèo của Yên Mô, liệu Tạ Uyên có từng đứng ở đây, nhìn ra những cánh đồng quen thuộc và nghĩ về một điều gì đó lớn hơn cuộc sống thường ngày? Trong khi nhiều người chọn ở lại với sự yên ổn, ông lại chọn một con đường khác – con đường mà mỗi bước đi đều có thể phải đánh đổi bằng cả cuộc đời.
Không phải ai sinh ra ở một nơi nhỏ bé cũng dám nuôi trong mình một lý tưởng lớn. Nhưng Tạ Uyên đã làm điều đó. Ông tiếp thu chủ nghĩa Mác – Lênin khi những tư tưởng ấy còn rất mới mẻ, và từ đó, ông hiểu rằng dân tộc mình không thể mãi sống trong cảnh bị áp bức. Nhưng điều khiến tôi khâm phục nhất không phải là nhận thức ấy, mà là cách ông bắt đầu: không phải từ những nơi lớn lao, mà từ chính quê hương mình.
Chi bộ cộng sản đầu tiên của tỉnh Ninh Bình – Chi bộ Côi Trì – ra đời không phải từ những điều kiện thuận lợi, mà từ niềm tin. Một niềm tin âm thầm nhưng mãnh liệt, rằng chỉ cần có người dám bắt đầu, thì lịch sử sẽ thay đổi. Có thể lúc đó, không ai biết rằng “ngọn lửa nhỏ” ấy sẽ lan rộng, nhưng chính những điều nhỏ bé như thế lại làm nên những bước ngoặt lớn.
Rồi từ làng quê ấy, Tạ Uyên tiếp tục đi xa hơn, gánh vác những trọng trách lớn hơn khi trở thành Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ. Nhưng càng đi xa, con đường ông chọn lại càng trở nên khắc nghiệt. Ông bị thực dân Pháp bắt, và cuộc đời dừng lại vào năm 1940. Không có những lời tạm biệt dài, không có một cái kết trọn vẹn theo cách bình thường. Nhưng có lẽ, với những người như ông, điều quan trọng chưa bao giờ là sống bao lâu, mà là đã sống vì điều gì.
Giờ đây, khi đứng trước nhà tưởng niệm giữa quê hương Yên Mỹ, tôi nhận ra một điều rất rõ: lịch sử không phải là những điều xa xôi nằm trong sách vở. Lịch sử có thể bắt đầu từ chính nơi ta đang đứng, từ những con người rất gần gũi. Và có những con người, dù đã đi xa, vẫn để lại một “ngọn lửa” – không phải để chúng ta ngưỡng mộ, mà để chúng ta tiếp tục giữ gìn.
Câu chuyện về đồng chí Tạ Uyên không chỉ khiến tôi tự hào về quê hương mình, mà còn khiến tôi tự hỏi: nếu sống trong hoàn cảnh ấy, liệu mình có đủ can đảm để lựa chọn như ông? Có lẽ, mỗi thế hệ đều có một cách để tiếp nối lịch sử. Và với tôi, điều đơn giản nhất bắt đầu từ hôm nay chính là sống có trách nhiệm hơn, học tập nghiêm túc hơn, để xứng đáng với những gì đã được đánh đổi.
Bởi vì đôi khi, một ngọn lửa lớn… lại bắt đầu từ một làng quê rất nhỏ.



