Bài viết

Tạ Văn Điệt

Ở xóm 11A, xã Phú Lạc, có một người lính đã trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt tại chiến trường Tây Nguyên – ông Tạ Văn Điệt, sinh ngày mùng 1 tháng 3 năm 1950. Ngày 25 tháng 8 năm 1973, ông lên đường nhập ngũ. Rời quê hương, người thanh niên mang theo tinh thần của tuổi trẻ và quyết tâm góp sức mình vào cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường Tiểu học Phú Lạc (xã Phú Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Ký ức không quên nơi chiến trường Tây Nguyên”

Ở xóm 11A, xã Phú Lạc, có một người lính đã trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt tại chiến trường Tây Nguyên – ông Tạ Văn Điệt, sinh ngày mùng 1 tháng 3 năm 1950.

Ngày 25 tháng 8 năm 1973, ông lên đường nhập ngũ. Rời quê hương, người thanh niên mang theo tinh thần của tuổi trẻ và quyết tâm góp sức mình vào cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Ông được phân công làm nhiệm vụ công binh tại C3, Trung đoàn 551. Công việc của người lính công binh không trực tiếp cầm súng chiến đấu thường xuyên, nhưng lại vô cùng quan trọng: mở đường, rà phá bom mìn, đảm bảo tuyến hành quân an toàn cho bộ đội.

Chiến trường Tây Nguyên khi ấy là rừng sâu, núi cao, thời tiết khắc nghiệt. Mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách. Người lính phải đối mặt với hiểm nguy không chỉ từ bom đạn mà còn từ chính những quả bom chưa nổ nằm rải rác khắp nơi.

Nhưng trong ký ức của ông, có một kỷ niệm không thể nào quên…

Đó là một ngày tưởng chừng rất bình thường. Sau những giờ làm nhiệm vụ vất vả, cả trung đội trở về, chuẩn bị bữa cơm. Giữa rừng sâu, một bữa cơm dù đơn sơ cũng trở nên quý giá. Mọi người quây quần bên nhau, tiếng cười nói vang lên, xua tan mệt mỏi.

Nhưng bất ngờ…

Tiếng máy bay vang lên trên bầu trời.

Không khí lập tức thay đổi.

Chưa kịp ăn một miếng cơm, cả trung đội nhanh chóng bỏ lại tất cả, chạy vội vào hầm trú ẩn. Tiếng bom nổ dội xuống, đất đá rung chuyển, không gian trở nên ngột ngạt và căng thẳng.

Trong khoảnh khắc ấy, không ai nghĩ đến bữa cơm nữa… mà chỉ mong giữ được sự an toàn cho đồng đội.

Khi mọi thứ lắng xuống, họ trở ra…

Bữa cơm đã nguội lạnh.

Nhưng điều quan trọng nhất là tất cả vẫn còn bên nhau.

Và ngày hôm đó, cả trung đội… không ai được ăn cơm.

Một bữa cơm dang dở – tưởng chừng rất nhỏ bé – nhưng lại trở thành ký ức sâu sắc nhất. Nó nhắc nhở rằng trong chiến tranh, ngay cả những điều bình dị nhất cũng có thể bị đánh đổi bởi hiểm nguy.

Những năm tháng ấy, ông Tạ Văn Điệt đã cùng đồng đội vượt qua biết bao gian khổ như thế. Không than phiền, không lùi bước – chỉ có ý chí và tinh thần đồng đội là luôn bền chặt.

Ngày 1 tháng 10 năm 1976, ông xuất ngũ, trở về quê hương. Cuộc sống trở lại bình dị, nhưng ký ức về chiến trường Tây Nguyên – đặc biệt là “bữa cơm dang dở” năm nào – vẫn luôn in đậm trong tâm trí. Câu chuyện của ông giúp chúng ta hiểu rằng: Chiến tranh không chỉ là những trận đánh lớn. Mà còn là những khoảnh khắc rất đời thường… nhưng đầy ám ảnh.

Và chính những con người như ông – những người lính công binh thầm lặng – đã góp phần làm nên chiến thắng, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn