Anh hùng Lao động

Tạ Văn Trầm - Người thầy thuốc chọn ở lại với Nhân dân

Câu chuyện khắc họa hành trình hơn ba thập kỷ cống hiến của **Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới, GS.TS, Thầy thuốc Nhân dân Tạ Văn Trầm** – người thầy thuốc tận tâm, nhà khoa học và nhà quản lý đã góp phần phát triển y tế địa phương, nghiên cứu bệnh sốt xuất huyết, đào tạo đội ngũ và đưa nhiều kỹ thuật hiện đại đến gần hơn với người dân.

TP. Hồ Chí Minh24/08/2026Xã Phúc Trạch (Xã Phúc Trạch)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tạ Văn Trầm - Người thầy thuốc chọn ở lại với Nhân dân

Trong hành trình phát triển của ngành y tế Việt Nam thời kỳ đổi mới, có những người thầy thuốc không chỉ được nhớ đến bởi trình độ chuyên môn mà còn bởi khả năng biến những trăn trở trước khó khăn của người bệnh thành động lực để đổi mới. Câu chuyện về Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới, bác sĩ Tạ Văn Trầm là hành trình của một người dành nhiều năm gắn bó với ngành y, với vùng đất Tiền Giang và với khát vọng đưa những kỹ thuật y học hiện đại đến gần hơn với người dân.

Điều làm nên dấu ấn của ông không nằm ở một thành công đơn lẻ. Đó là cả một quá trình bền bỉ xây dựng đội ngũ, phát triển chuyên môn, đưa nhiều kỹ thuật mới vào điều trị và góp phần thay đổi diện mạo của một bệnh viện tuyến tỉnh. Từ những ngày ngành y tế địa phương còn nhiều thiếu thốn đến quá trình làm chủ các kỹ thuật chuyên sâu, hành trình ấy là câu chuyện tiêu biểu về tinh thần lao động sáng tạo, dám nghĩ, dám làm và đặt người bệnh ở vị trí trung tâm.

Ông sinh năm 1965, trưởng thành trên quê hương Mỹ Tho, vùng đất thuộc tỉnh Tiền Giang trước đây và nay thuộc tỉnh Đồng Tháp. Con đường đến với nghề y của Tạ Văn Trầm không bắt đầu bằng những ước mơ xa hoa hay những dự định lớn lao. Như nhiều người trẻ cùng thế hệ, ông lựa chọn nghề y bởi mong muốn được chữa bệnh, cứu người và làm một công việc có ích cho quê hương. Nhưng có lẽ chính những năm tháng học tập, rồi những ngày đầu trực tiếp đối diện với bệnh tật, đau đớn và những trường hợp cấp cứu đã khiến tình yêu nghề trong ông ngày càng trở nên sâu sắc.

Sau khi tốt nghiệp Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh, đứng trước nhiều lựa chọn về công việc, ông quyết định trở về quê hương công tác. Tháng 7 năm 1989, bác sĩ trẻ Tạ Văn Trầm bắt đầu hành trình dài trong ngành y tế Tiền Giang, gắn bó chủ yếu với Bệnh viện Đa khoa Tiền Giang.

Quyết định trở về địa phương vào thời điểm ấy không đơn giản chỉ là lựa chọn nơi làm việc. Những năm cuối thập niên 1980, ngành y tế ở các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long còn gặp rất nhiều khó khăn. Cơ sở vật chất thiếu thốn, trang thiết bị chưa đồng bộ, nguồn nhân lực chất lượng cao còn hạn chế. Nhiều kỹ thuật chuyên sâu mà ngày nay có thể được triển khai tại các bệnh viện tuyến tỉnh khi ấy vẫn là điều rất xa vời.

Nhưng chính trong những hoàn cảnh khó khăn ấy, người thầy thuốc trẻ bắt đầu hiểu rằng, nếu tất cả những người được đào tạo tốt đều muốn ở lại những thành phố lớn, thì ai sẽ trở về với những bệnh viện địa phương, với những vùng quê còn thiếu bác sĩ và với những người bệnh đang cần được chăm sóc?

Ông đã chọn trở về.

Và lựa chọn ấy đã gắn bó với cả cuộc đời nghề nghiệp sau này.

Những năm đầu công tác tại Khoa Nhi, Bệnh viện Đa khoa Tiền Giang, Tạ Văn Trầm trực tiếp tham gia công tác điều trị, đặc biệt là hồi sức nhi. Đây là môi trường mà mỗi quyết định của người thầy thuốc đều phải được đưa ra với sự chính xác và trách nhiệm cao nhất. Trước mặt ông không chỉ là những hồ sơ bệnh án mà là những đứa trẻ, những gia đình đang đặt niềm hy vọng vào người bác sĩ.

Đó cũng là thời điểm bệnh sốt xuất huyết trở thành một trong những nỗi lo lớn của nhiều địa phương ở Đồng bằng sông Cửu Long.

Mỗi mùa dịch đến, các bệnh viện lại tiếp nhận nhiều trẻ em mắc bệnh. Trong số đó có những trường hợp diễn biến rất nặng. Với một bác sĩ trực tiếp làm công tác hồi sức, Tạ Văn Trầm đã chứng kiến những giờ phút căng thẳng trong cuộc chiến giành lại sự sống cho bệnh nhi.

Có những đêm, tiếng gọi cấp cứu vang lên giữa lúc mọi người đang nghỉ ngơi. Có những lúc người bác sĩ phải đứng bên giường bệnh hàng giờ, theo dõi từng diễn biến nhỏ nhất. Trong công việc hồi sức, đôi khi chỉ một thay đổi rất nhỏ cũng có thể là dấu hiệu cho thấy tình trạng người bệnh đang chuyển biến theo chiều hướng khác.

Những ngày tháng ấy không chỉ giúp Tạ Văn Trầm trưởng thành trong nghề.

Chúng còn đặt ra trong ông một câu hỏi lớn: tại sao một căn bệnh đã xuất hiện nhiều năm, đã được nghiên cứu ở nhiều nơi, nhưng vẫn khiến rất nhiều gia đình lo lắng? Làm thế nào để nhận biết sớm những trường hợp có nguy cơ diễn biến nặng? Làm thế nào để việc điều trị trở nên hiệu quả hơn?

Không hài lòng với việc chỉ điều trị cho từng bệnh nhân, ông bắt đầu đi sâu vào nghiên cứu.

Từ bệnh viện, ông cùng đồng nghiệp đến với nhiều địa bàn, tham gia công tác phòng, chống dịch, đi về những vùng thường xuyên xuất hiện ổ dịch. Những chuyến đi ấy giúp người bác sĩ trẻ nhìn thấy một điều: y học không chỉ nằm trong những căn phòng bệnh viện.

Muốn chiến thắng bệnh tật, người thầy thuốc phải hiểu cả môi trường mà căn bệnh xuất hiện.

Phải hiểu người bệnh.

Phải hiểu cộng đồng.

Và phải biến những kinh nghiệm thực tế thành tri thức khoa học.

Tạ Văn Trầm bắt đầu một hành trình nghiên cứu kéo dài nhiều năm về sốt xuất huyết Dengue. Công việc nghiên cứu không hề dễ dàng. Ban ngày là công việc điều trị, trực cấp cứu và chăm sóc bệnh nhân. Ngoài những giờ làm việc ấy là thời gian dành cho việc thu thập số liệu, phân tích, đọc tài liệu và tìm lời giải cho những vấn đề đặt ra từ thực tiễn.

Hơn mười năm kiên trì nghiên cứu và tích lũy kinh nghiệm, ông bảo vệ thành công luận án tiến sĩ y khoa về các yếu tố liên quan đến tình trạng sốc sốt xuất huyết Dengue kéo dài ở trẻ em. Những nghiên cứu ấy không chỉ có giá trị trong lĩnh vực học thuật mà quan trọng hơn là góp phần tìm ra những giải pháp phù hợp hơn cho việc theo dõi, nhận diện và điều trị các trường hợp bệnh nặng.

Với một người thầy thuốc, có lẽ không có phần thưởng nào ý nghĩa hơn khi kết quả nghiên cứu của mình có thể trở lại phục vụ người bệnh.

Từ những số liệu trên giấy.

Từ những đêm thức trắng bên giường bệnh.

Từ những ca cấp cứu căng thẳng.

Tất cả dần trở thành kinh nghiệm chuyên môn, thành những bài học được chia sẻ với đồng nghiệp và những giải pháp được ứng dụng trong thực tế.

Công cuộc nghiên cứu và điều trị sốt xuất huyết cũng trở thành một trong những dấu ấn quan trọng nhất trong sự nghiệp của Tạ Văn Trầm. Nhưng với ông, khoa học không phải là hành trình của riêng một cá nhân.

Một bác sĩ có thể điều trị cho hàng nghìn bệnh nhân trong cả cuộc đời. Nhưng nếu những kinh nghiệm của mình được truyền lại cho hàng trăm bác sĩ khác, những giá trị ấy có thể tiếp tục được nhân lên.

Vì vậy, bên cạnh công tác điều trị và nghiên cứu, ông dành nhiều tâm huyết cho công tác đào tạo.

Trong những lớp học chuyên môn, trong các buổi hội chẩn hay những lần trao đổi kinh nghiệm, người bác sĩ luôn cố gắng chia sẻ những gì mình đã học được. Đối với ông, người thầy thuốc trẻ không chỉ cần giỏi kiến thức mà còn phải hiểu được trách nhiệm của nghề nghiệp.

Nghề y không cho phép sự tự mãn.

Y học luôn phát triển.

Một phương pháp hôm nay có thể được thay thế bằng phương pháp tốt hơn vào ngày mai. Vì vậy, người bác sĩ phải học tập suốt đời.

Tinh thần ấy cũng trở thành nguyên tắc trong chính cuộc đời Tạ Văn Trầm.

Từ một bác sĩ trực tiếp điều trị tại Khoa Nhi, ông tiếp tục học tập, nghiên cứu, nâng cao trình độ và từng bước đảm nhận nhiều trọng trách lớn hơn. Nhưng dù ở vị trí nào, ông vẫn giữ trong mình tư duy của một bác sĩ: mọi quyết định cuối cùng đều phải hướng về người bệnh.

Khi chuyển sang vai trò quản lý và lãnh đạo bệnh viện, phạm vi trách nhiệm của ông thay đổi rất lớn.

Nếu trước đây, ông chủ yếu quan tâm đến từng bệnh nhân, từng ca bệnh, thì trên cương vị người đứng đầu, ông phải suy nghĩ về cả một hệ thống.

Làm thế nào để nâng cao chất lượng khám, chữa bệnh?

Làm thế nào để phát triển đội ngũ bác sĩ?

Làm thế nào để những kỹ thuật mới có thể được triển khai tại địa phương?

Làm thế nào để người dân không phải đi xa trong những trường hợp mà bệnh viện tuyến tỉnh hoàn toàn có thể điều trị?

Đó là những câu hỏi lớn.

Bởi phát triển một bệnh viện không chỉ là xây thêm một tòa nhà hay mua thêm một thiết bị.

Một bệnh viện hiện đại cần con người.

Một chiếc máy hiện đại chỉ thực sự có ý nghĩa khi có những bác sĩ, kỹ thuật viên đủ trình độ để vận hành và làm chủ nó.

Một kỹ thuật mới chỉ có thể phát huy hiệu quả khi cả một hệ thống từ chẩn đoán, điều trị, chăm sóc đến theo dõi được tổ chức đồng bộ.

Vì vậy, cùng với tập thể lãnh đạo và đội ngũ y bác sĩ, Tạ Văn Trầm từng bước xây dựng Bệnh viện Đa khoa Tiền Giang theo hướng phát triển chuyên sâu, hiện đại hơn và lấy người bệnh làm trung tâm.

Ông đặc biệt quan tâm đến việc đào tạo nguồn nhân lực.

Những cán bộ trẻ được tạo điều kiện học tập, nâng cao chuyên môn và tiếp cận các kỹ thuật mới. Bệnh viện tăng cường hợp tác chuyên môn, triển khai nghiên cứu khoa học và từng bước mở rộng năng lực điều trị.

Tư duy ấy xuất phát từ một thực tế rất rõ ràng: một địa phương muốn có nền y tế phát triển không thể chỉ dựa mãi vào việc chuyển bệnh nhân lên tuyến trên.

Phải xây dựng được năng lực ngay tại chỗ.

Phải tạo ra những đội ngũ đủ khả năng tiếp nhận và làm chủ kỹ thuật.

Phải để người dân, dù sống ở địa phương, vẫn có cơ hội tiếp cận với dịch vụ y tế chất lượng cao.

Từ tư duy đó, nhiều kỹ thuật chuyên sâu từng bước được triển khai tại Bệnh viện Đa khoa Tiền Giang. Người dân không còn phải mặc nhiên nghĩ rằng muốn điều trị những bệnh phức tạp thì nhất thiết phải đến các bệnh viện lớn ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Đó là một quá trình dài.

Không có sự thay đổi nào chỉ diễn ra trong một vài ngày.

Để triển khai một kỹ thuật mới, các bác sĩ phải học tập. Phải thực hành. Phải hội chẩn. Phải đánh giá. Phải chuẩn bị mọi điều kiện để bảo đảm an toàn cho người bệnh.

Mỗi thành công vì thế đều là kết quả của cả một tập thể.

Trong hành trình phát triển bệnh viện, Tạ Văn Trầm luôn nhấn mạnh đến vai trò của sự đoàn kết. Một giám đốc bệnh viện, dù có năng lực đến đâu, cũng không thể tự mình điều trị cho hàng nghìn người bệnh mỗi ngày. Thành công của một bệnh viện là kết quả của sự đóng góp của bác sĩ, điều dưỡng, kỹ thuật viên, dược sĩ, nhân viên hành chính và rất nhiều bộ phận khác.

Người lãnh đạo phải biết tạo ra một môi trường để những con người ấy cùng phát huy năng lực.

Bởi vậy, cùng với việc đầu tư cho chuyên môn, ông cũng quan tâm đến công tác quản trị bệnh viện, cải tiến quy trình khám, chữa bệnh và xây dựng môi trường làm việc chuyên nghiệp.

Đối với người bệnh, một bệnh viện tốt không chỉ được đánh giá bằng số lượng máy móc hiện đại.

Đó còn là thái độ của người thầy thuốc.

Là cách người bệnh được hướng dẫn.

Là thời gian chờ đợi được rút ngắn.

Là việc các thủ tục ngày càng thuận tiện hơn.

Và trên hết, là cảm giác được tôn trọng khi bước vào bệnh viện.

Quan điểm lấy người bệnh làm trung tâm vì thế không chỉ là một khẩu hiệu mà phải được thể hiện trong từng công việc.

Trong quá trình làm công tác quản lý, Tạ Văn Trầm vẫn giữ thói quen gắn bó với chuyên môn. Với ông, người làm quản lý trong ngành y nếu quá xa rời thực tế khám, chữa bệnh sẽ rất khó hiểu hết những áp lực mà đội ngũ của mình đang phải đối diện.

Vì vậy, hình ảnh một giám đốc bệnh viện vẫn tham gia trao đổi chuyên môn, hội chẩn và quan tâm đến những ca bệnh khó đã trở thành một phần trong hành trình nghề nghiệp của ông.

Một dấu ấn khác trong sự nghiệp nghiên cứu của Tạ Văn Trầm là những công trình hướng đến các vấn đề bệnh tật đang đặt ra trong cộng đồng. Trong đó, ông đặc biệt tâm huyết với nghiên cứu xây dựng mô hình can thiệp nhằm giảm tỷ lệ nhiễm virus viêm gan B và nâng cao hiệu quả quản lý, điều trị bệnh nhân viêm gan B mạn tính tại địa phương.

Điều đáng quý của những công trình nghiên cứu này là mục tiêu không dừng lại ở việc tạo ra một báo cáo khoa học.

Nghiên cứu phải được ứng dụng.

Tri thức phải trở thành giải pháp.

Giải pháp phải giúp ích cho người bệnh.

Đó chính là cách mà ông nhìn nhận khoa học.

Trong nhiều năm, Tạ Văn Trầm đã tham gia và chủ trì nhiều công trình nghiên cứu, công bố nhiều bài báo khoa học và đào tạo nhiều thế hệ học trò. Nhưng nếu chỉ nhìn vào số lượng đề tài, số công trình hay những danh hiệu mà ông đạt được, có lẽ vẫn chưa thể thấy hết ý nghĩa của một cuộc đời.

Bởi giá trị lớn nhất của người thầy thuốc không chỉ nằm trong những thành tích được ghi nhận.

Nó nằm trong niềm tin của bệnh nhân.

Nằm trong sự trưởng thành của những học trò.

Và nằm trong sự phát triển của một tập thể mà mình đã dành nhiều năm để xây dựng.

Năm 2014, Tạ Văn Trầm được phong tặng danh hiệu Thầy thuốc Nhân dân. Đây là sự ghi nhận đối với những đóng góp của ông cho ngành y tế, cho công tác điều trị, nghiên cứu và đào tạo.

Nhưng với một người luôn coi việc học tập và cống hiến là hành trình không có điểm dừng, danh hiệu ấy không khiến ông dừng lại.

Bệnh viện tiếp tục phát triển.

Những kỹ thuật mới tiếp tục được triển khai.

Những đề tài mới tiếp tục được nghiên cứu.

Những thế hệ bác sĩ trẻ tiếp tục được đào tạo.

Đến năm 2023, Bệnh viện Đa khoa tỉnh Tiền Giang bước sang một giai đoạn phát triển mới với cơ sở được đầu tư khang trang, quy mô lớn hơn và trang thiết bị ngày càng hiện đại. Đối với một người đã gắn bó nhiều năm với bệnh viện, đó không chỉ là niềm vui mà còn là một trách nhiệm lớn.

Một cơ sở mới không tự động tạo nên một bệnh viện tốt.

Điều quan trọng là phải sử dụng hiệu quả những điều kiện mới ấy để phục vụ người dân.

Trước tập thể cán bộ, viên chức, người giám đốc hiểu rằng phía trước là một chặng đường mới.

Một bệnh viện hiện đại cần phải phát triển đồng thời cả cơ sở vật chất, chuyên môn, nghiên cứu khoa học, đào tạo và quản trị.

Đặc biệt, trong bối cảnh khoa học công nghệ ngày càng phát triển, việc ứng dụng công nghệ thông tin và chuyển đổi số cũng trở thành một yêu cầu tất yếu.

Một bệnh viện không thể đứng ngoài dòng chảy của thời đại.

Nhưng dù công nghệ có phát triển đến đâu, Tạ Văn Trầm vẫn giữ một nguyên tắc cơ bản: công nghệ chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó phục vụ tốt hơn cho con người.

Máy móc có thể hỗ trợ bác sĩ.

Hệ thống phần mềm có thể giúp quản lý hiệu quả hơn.

Nhưng sự tận tâm của người thầy thuốc không thể được thay thế.

Đó là điều làm nên bản chất nhân văn của nghề y.

Hành trình của Tạ Văn Trầm vì thế không phải chỉ là câu chuyện của một bác sĩ giỏi, một nhà khoa học hay một nhà quản lý bệnh viện.

Đó là hành trình của một người cố gắng kết nối tất cả những vai trò ấy.

Là bác sĩ để hiểu người bệnh.

Là nhà khoa học để tìm kiếm những giải pháp mới.

Là người thầy để truyền lại tri thức.

Và là người quản lý để tạo điều kiện cho một tập thể phát triển.

Mỗi vai trò đều bổ sung cho nhau.

Khi làm nghiên cứu, ông nhìn thấy những vấn đề cần được giải quyết trong thực tế.

Khi làm công tác quản lý, ông tìm cách biến những giải pháp thành khả năng của cả một hệ thống.

Khi làm công tác đào tạo, ông chuẩn bị cho những thế hệ tiếp theo.

Có lẽ chính sự gắn kết ấy đã tạo nên dấu ấn riêng của Tạ Văn Trầm trong ngành y tế.

Cuối năm 2025, tại Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc lần thứ XI, Giáo sư, Tiến sĩ, Thầy thuốc Nhân dân Tạ Văn Trầm được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới. Danh hiệu cao quý ấy là sự ghi nhận cho cả một quá trình dài lao động sáng tạo, nghiên cứu khoa học, điều trị bệnh và xây dựng, phát triển ngành y tế địa phương.

Nhưng nếu hỏi đâu là khoảnh khắc đáng nhớ nhất của một người làm nghề y, có lẽ câu trả lời sẽ không chỉ nằm trong ngày nhận danh hiệu.

Đó có thể là khoảnh khắc một bệnh nhi qua cơn nguy kịch.

Là lúc một nghiên cứu tìm được lời giải sau nhiều năm.

Là khi một kỹ thuật mới lần đầu tiên được thực hiện thành công ngay tại bệnh viện tỉnh.

Là lúc một học trò trưởng thành và có thể tự tin đứng bên bàn mổ hoặc giường bệnh.

Hoặc đơn giản hơn, đó là khi một người bệnh bình phục và trở về với gia đình.

Những khoảnh khắc ấy có thể không xuất hiện trên các bảng thành tích.

Nhưng chính chúng tạo nên ý nghĩa của nghề nghiệp.

Trong câu chuyện của Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới Tạ Văn Trầm, có một chi tiết mang ý nghĩa biểu tượng: ông đã có cơ hội lựa chọn một con đường thuận lợi hơn cho riêng mình, nhưng lại chọn trở về quê hương.

Từ quyết định ấy, một hành trình hơn ba thập niên đã bắt đầu.

Nếu năm 1989, bác sĩ trẻ Tạ Văn Trầm quyết định ở lại một thành phố lớn, có lẽ cuộc đời ông sẽ đi theo một hướng khác.

Nhưng ông đã trở về.

Trở về với một địa phương đang thiếu bác sĩ.

Trở về với những bệnh viện còn nhiều khó khăn.

Trở về để bắt đầu từ những ca bệnh, những đêm trực và những mùa dịch.

Và chính từ những điều bình dị ấy, một hành trình lớn dần được hình thành.

Một bác sĩ trẻ trở thành một chuyên gia.

Một người trực tiếp điều trị trở thành nhà nghiên cứu.

Một nhà nghiên cứu trở thành người thầy.

Và từ những trách nhiệm lớn hơn, ông trở thành người lãnh đạo một bệnh viện quy mô lớn.

Nhưng dù ở cương vị nào, sợi dây nối liền các chặng đường ấy vẫn là trách nhiệm với người bệnh.

Đó cũng là điều làm cho câu chuyện của ông trở nên tiêu biểu.

Trong thời kỳ đổi mới, đất nước cần những công trình lớn, những doanh nghiệp lớn và những thành tựu khoa học mới. Nhưng đất nước cũng cần những con người biết đem tinh thần đổi mới vào từng lĩnh vực cụ thể.

Với Tạ Văn Trầm, đổi mới trong ngành y không phải là những lời nói lớn lao.

Đổi mới là tìm ra một phương pháp điều trị tốt hơn.

Là nghiên cứu một căn bệnh để cứu thêm nhiều người.

Là đưa một kỹ thuật mới về với địa phương.

Là cải tiến quy trình để người bệnh bớt phải chờ đợi.

Là đào tạo một thế hệ bác sĩ mới.

Và là xây dựng một bệnh viện không ngừng phát triển nhưng vẫn giữ được trái tim của nghề y.

Danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới vì thế không chỉ là phần thưởng dành cho cá nhân Giáo sư, Tiến sĩ, Thầy thuốc Nhân dân Tạ Văn Trầm. Đó còn là sự ghi nhận đối với tinh thần lao động sáng tạo của cả một thế hệ những người làm nghề y đã đi qua nhiều giai đoạn khó khăn, không ngừng học tập để đưa nền y tế địa phương tiến về phía trước.

Ngày nay, khi bước vào một bệnh viện với những tòa nhà hiện đại, hệ thống thiết bị tiên tiến và nhiều kỹ thuật chuyên sâu, ít ai có thể hình dung hết những chặng đường gian nan để có được sự thay đổi ấy.

Phía sau mỗi bước tiến là những cuộc họp.

Những kế hoạch.

Những giờ học.

Những đề tài nghiên cứu.

Những ca bệnh khó.

Và cả những con người sẵn sàng dành thời gian, trí tuệ và sức lực của mình cho một mục tiêu chung.

Tạ Văn Trầm là một trong những người đã đi cùng hành trình ấy.

Ông không chọn cách trở thành người nổi tiếng bằng những lời nói hoa mỹ.

Ông chọn công việc.

Chọn phòng bệnh.

Chọn nghiên cứu.

Chọn những cuộc họp chuyên môn.

Chọn việc đào tạo thế hệ trẻ.

Và lựa chọn ấy được duy trì qua nhiều năm tháng.

Đó là điều đáng quý nhất trong cuộc đời của một người thầy thuốc.

Một con người có thể có một khoảnh khắc tỏa sáng.

Nhưng để duy trì sự cống hiến trong hơn ba mươi năm là một hành trình hoàn toàn khác.

Nó đòi hỏi sự kiên trì.

Đòi hỏi tinh thần học tập.

Đòi hỏi khả năng vượt qua áp lực.

Và quan trọng nhất, đòi hỏi một tình yêu đủ lớn với nghề nghiệp mà mình đã lựa chọn.

Câu chuyện về Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới, Giáo sư, Tiến sĩ, Thầy thuốc Nhân dân Tạ Văn Trầm vì thế là câu chuyện về một người thầy thuốc đã biến những trăn trở trước bệnh tật thành động lực nghiên cứu, biến tri thức thành những giải pháp thực tế và biến trách nhiệm của cá nhân thành khát vọng xây dựng một tập thể ngày càng lớn mạnh.

Từ những ngày đầu làm việc tại Khoa Nhi, từ những mùa dịch sốt xuất huyết đầy gian nan, đến hành trình nghiên cứu khoa học và lãnh đạo Bệnh viện Đa khoa Tiền Giang phát triển, mỗi chặng đường đều để lại những dấu ấn riêng.

Nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung: vì người bệnh.

Đó cũng chính là giá trị bền vững nhất mà ông theo đuổi.

Danh hiệu có thể là một dấu mốc của sự nghiệp.

Những phần thưởng có thể là sự ghi nhận của xã hội.

Nhưng với một người làm nghề y, có lẽ phần thưởng lớn nhất vẫn là khi những công trình nghiên cứu được ứng dụng, những kỹ thuật mới giúp người bệnh được điều trị tốt hơn và những thế hệ học trò tiếp tục con đường mà những người đi trước đã mở ra.

Hành trình của Tạ Văn Trầm là minh chứng rằng những thành tựu lớn không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều kiện hoàn hảo. Đôi khi, chúng bắt đầu từ một quyết định rất giản dị: trở về phục vụ quê hương.

Từ quyết định ấy, bằng tri thức, sự kiên trì và tinh thần không ngừng đổi mới, ông đã dành cả cuộc đời để góp phần xây dựng một nền y tế tốt hơn cho nhân dân.

Và đó chính là ý nghĩa đẹp nhất trong câu chuyện về một người thầy thuốc – một nhà khoa học – một nhà quản lý và một Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới: Giáo sư, Tiến sĩ, Thầy thuốc Nhân dân Tạ Văn Trầm.

Video / Phóng sự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn