Tác phẩm: Đóa Lê-ki-ma Bất Tử Trên Đất Đỏ
Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu không chỉ là một trang sử, mà là biểu tượng bất diệt về khí phách của một thế hệ thanh niên sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân cho lý tưởng độc lập. Giữa những ngày tháng "hoa lửa" ấy, chị hiện lên như một đóa lê-ki-ma rực rỡ nhất, thách thức cả họng súng quân thù.
Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu không chỉ là một trang sử, mà là biểu tượng bất diệt về khí phách của một thế hệ thanh niên sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân cho lý tưởng độc lập. Giữa những ngày tháng "hoa lửa" ấy, chị hiện lên như một đóa lê-ki-ma rực rỡ nhất, thách thức cả họng súng quân thù.
Năm 1947, khi mới 14 tuổi, người thiếu nữ Đất Đỏ ấy đã chính thức trở thành chiến sĩ trinh sát của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Không ai có thể ngờ rằng, ẩn sau vẻ ngoài nhỏ nhắn, hồn nhiên lại là một tinh thần can trường, thông minh và quyết đoán đến lạ lùng. Những năm tháng ấy, hình ảnh chị Sáu gắn liền với những chuyến đi trinh sát táo bạo. Chị len lỏi qua các chốt chặn, mang theo những thông tin quan trọng giúp lực lượng ta tiêu diệt nhiều tên tay sai đắc lực.
Trận đánh tại chợ Đất Đỏ là một minh chứng cho lòng dũng cảm của chị. Một mình giữa đám đông, chị đã ném lựu đạn tiêu diệt tên cai tổng tòng ác ôn ngay giữa ban ngày. Sự kiện đó khiến kẻ thù khiếp sợ, còn nhân dân thì nức lòng về người con gái nhỏ tuổi mà gan dạ vô song ấy.
Khi rơi vào tay giặc, chị Sáu phải chịu đựng những trận đòn roi, tra tấn dã man nhất của thực dân Pháp. Từ nhà tù Chí Hòa đến "địa ngục trần gian" Côn Đảo, quân thù dùng mọi thủ đoạn để khuất phục nhưng đều thất bại trước ý chí sắt đá của chị. Trong lao tù, chị vẫn cùng đồng đội tham gia các cuộc đấu tranh, giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng. Những kẻ cai ngục lúc bấy giờ đã phải thốt lên rằng chúng "kinh ngạc trước sự bình thản trước cái chết" của người con gái Việt Nam này.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại bãi cát Hàng Dương (Côn Đảo), thực dân Pháp đưa chị đi hành quyết. Khi tên cha đạo bảo: "Để cha rửa tội cho con", chị đã khẳng khái trả lời: "Tôi không có tội. Chỉ có những kẻ sắp giết tôi đây mới là có tội."
Đứng trước họng súng của đội hành quyết, chị Sáu từ chối bịt mắt. Chị muốn được nhìn thấy quê hương, đất nước đến giây phút cuối cùng. Chị nhìn thẳng vào những nòng súng đen ngòm, cất cao tiếng hát bài “Tiến quân ca”. Tiếng hát trong trẻo ấy vang lên giữa không gian tĩnh mịch của đảo vắng, át cả tiếng lên đạn của kẻ thù.
Khi loạt đạn vang lên, chị hô vang: "Hồ Chủ tịch muôn năm! Việt Nam độc lập muôn năm!".
Chị Võ Thị Sáu ngã xuống khi tuổi đời mới tròn mười chín – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Chị không chỉ là một anh hùng lực lượng vũ trang, mà đã trở thành một huyền thoại, một biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn.
Mỗi khi nhắc đến "thời hoa lửa", người ta lại nhớ về một người con gái với nhành hoa lê-ki-ma trên mái tóc, người đã biến bãi pháp trường thành nơi tôn vinh vẻ đẹp của sự hy sinh và khát vọng tự do cháy bỏng. Câu chuyện của chị vẫn mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho bao thế hệ trẻ về sự kiên trung và lòng tự hào dân tộc.



