Thân nhân liệt sĩ, người có công

Tác phẩm: Mê Cung Trên Những Liếp Vườn

Ở xã Phú Phụng, địa hình đặc trưng là những vườn cây ăn trái được chia thành từng "liếp" dài, ngăn cách bởi những con mương nhỏ dẫn nước từ sông Cổ Chiên vào. Người dân nơi đây đi lại trên vườn thông qua những chiếc cầu khỉ lắt léo bằng thân dừa hoặc tre già.

Vĩnh Long10/03/2026Bùi Quang Vinh (xã Phú Phụng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

xã Phú Phụng, địa hình đặc trưng là những vườn cây ăn trái được chia thành từng "liếp" dài, ngăn cách bởi những con mương nhỏ dẫn nước từ sông Cổ Chiên vào. Người dân nơi đây đi lại trên vườn thông qua những chiếc cầu khỉ lắt léo bằng thân dừa hoặc tre già.

Chuyện kể về ông Ba Đợi, một người làm vườn kỳ cựu. Ông biết rõ từng gốc chôm chôm, từng khúc mương trong xã như lòng bàn tay. Một lần, một tiểu đội địch từ tỉnh xuống, quyết tâm vào sâu trong xã để lùng sục cơ sở in ấn tài liệu bí mật của ta. Chúng bắt ông Ba Đợi phải dẫn đường vì sợ vướng mìn và bẫy rập.

Ông Ba Đợi thong thả đồng ý, nhưng ông bảo: "Mùa này nước lên, đường chính ngập hết rồi, để tôi dẫn các ông đi đường tắt băng qua vườn cho lẹ".

Thế là ông dẫn đoàn lính đi vào một "mê cung" liếp vườn do chính ông và bà con sắp đặt. Cứ đi được một đoạn, ông lại dẫn chúng bước qua một chiếc cầu khỉ độc mộc rung rinh. Điều đặc biệt là trước đó, ông đã bí mật tháo bớt chốt hoặc bôi mỡ cá tra lên thân cầu ở những đoạn khuất.

Ông Ba đi trước, bước chân thoăn thoắt như làm xiếc. Bọn lính súng ống nặng nề, giày đinh trơn trượt, cứ đi được vài liếp lại có tên trượt chân rơi xuống mương "ùm ùm". Nước mương Phú Phụng mùa này đầy bùn non, chúng lóp ngóp bò lên, mặt mày lấm lem, súng ống ướt sũng.

Chưa dừng lại ở đó, ông Ba dẫn chúng đi vòng quanh, hết liếp này sang liếp nọ. Vì cây cối um tùm, che khuất tầm nhìn, bọn lính cứ ngỡ là đang đi sâu vào rừng, nhưng thực chất chúng chỉ đang đi quẩn quanh một khu vực nhỏ ngay sát đồn cũ.

Sau hơn hai tiếng đồng hồ "hành quân", tiểu đội địch mệt lả, đứa nào đứa nấy thở không ra hơi, quần áo rách mướp vì gai chôm chôm cào. Tên chỉ huy nhìn đồng hồ rồi nhìn quanh, thấy vẫn là cái gốc vú sữa già lúc nãy, hắn mới nhận ra mình bị "dắt mũi". Hắn tức tối quát: "Ông già, sao đi nãy giờ vẫn ở đây?".

Ông Ba giả vờ lau mồ hôi, hổn hển đáp: "Thưa ông lớn, tại vườn tược Phú Phụng mình tươi tốt quá, cây nào cũng giống cây nấy, lại thêm nước lên làm mất dấu đường, để tôi nhớ lại xem nào...".

Bọn lính quá nản chí, lại sợ trời tối du kích sẽ ra quân, nên đành hậm hực ra lệnh rút lui. Trận càn quét thất bại thảm hại mà không tốn một viên đạn nào. Sau khi giặc đi khuất, ông Ba Đợi mới mỉm cười, rút tập tài liệu giấu kỹ trong giỏ cần xé ra, thong thả mang đến trạm giao liên.

Mê cung liếp vườn của Phú Phụng ngày ấy đã trở thành một "trận đồ bát quái" sống động, minh chứng cho việc người dân nơi đây biết dùng chính mảnh vườn, cây cầu quê hương để làm nản lòng những kẻ xâm lược.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn