Tác phẩm: Tiếng Mõ Tre Và Bầy Vịt Chạy Đồng
Đây là một câu chuyện về sự sáng tạo "độc nhất vô nhị" của người dân Phú Phụng, khi họ biến những âm thanh quen thuộc của làng quê thành một hệ thống báo động khiến kẻ thù phải đau đầu
Trong những năm tháng kháng chiến tại xã Phú Phụng, việc giữ bí mật cho các cuộc hành quân đêm là điều tối quan trọng. Địch thường xuyên cài cắm chỉ điểm hoặc dùng đèn pha cực mạnh từ các đồn bốt quét dọc các tuyến đường liên xã.
Để đối phó, bà con Phú Phụng đã nghĩ ra một cách báo động vô cùng tự nhiên: Nuôi vịt chạy đồng.
Chuyện kể rằng ông Tư Hơn, một lão nông có đàn vịt cỏ hàng trăm con, đã huấn luyện bầy vịt của mình theo một cách rất lạ. Thay vì lùa vịt bằng tiếng hú thông thường, ông dùng một chiếc mõ tre gõ theo nhịp. Khi thấy bóng người lạ hoặc tiếng giày đinh rầm rập của lính từ xa, ông Tư chỉ cần gõ một nhịp "cắc... tùng... cắc", lập tức bầy vịt đang ngủ yên dưới mương sẽ giật mình vỗ cánh, kêu "cạp cạp" vang động cả một góc trời.
Âm thanh của hàng trăm con vịt cùng lúc vang lên không chỉ làm át đi tiếng bước chân di chuyển của các chiến sĩ du kích dưới lòng rạch, mà còn là tín hiệu cảnh báo cực nhanh. Địch nghe tiếng vịt kêu thì chỉ nghĩ đơn giản là có thú hoang hoặc người đi đêm làm động chuồng, không hề mảy may nghi ngờ đó là một "trạm gác di động".
Có lần, một cánh quân địch định đánh úp vào giữa xã lúc trời mờ sáng. Chúng đi cực khẽ, quấn vải vào đế giày để không phát ra tiếng động. Nhưng vừa chạm chân đến mé vườn nhà ông Tư, tiếng mõ tre khẽ vang lên "cắc... cắc", bầy vịt đồng thanh gào thét như một dàn đồng ca. Nghe tín hiệu, các chiến sĩ đang nghỉ lưng trong nhà dân lập tức rút xuống hầm bí mật hoặc băng qua rặng dừa nước thoát đi.
Bọn lính ập vào, chỉ thấy ông Tư Hơn đang cầm cây sào lùa vịt, miệng lẩm bẩm chửi đổng: "Tụi bây làm cái gì mà rần rần vậy, làm tao tưởng trộm vào bắt vịt!". Tên chỉ huy nhìn lão nông chân lấm tay bùn và bầy vịt nháo nhào, chẳng tìm được bằng chứng gì đành hậm hực rút lui.
Chiếc mõ tre và bầy vịt của ông Tư đã trở thành một phần huyền thoại của Phú Phụng, minh chứng cho việc người dân nơi đây đã dùng chính cái chất phác, bình dị của nhà nông để làm nên những chiến công thầm lặng.



