Tác Phẩm: Trịnh Tố Tâm – Một con người đã trở thành huyền thoại
Trịnh Tố Tâm sinh năm 1945 tại thôn Mỹ Cầu, xã Đồng Tân, huyện Ứng Hòa, Hà Nội, trong một gia đình nông dân bình dị nơi miền Bắc giàu truyền thống cách mạng; ngay từ thuở thiếu niên, anh đã xót xa khi thấy cảnh quê hương bị tàn phá nặng nề bởi chiến tranh, những mái nhà cháy sém, những cánh đồng và con đường loang lổ hố bom in hằn trong ký ức như một lời nhắc nhở không bao giờ nguôi, từ đó hình thành trong anh một quyết tâm giản dị mà mãnh liệt.
Năm 1965, khi chiến tranh leo thang ra miền Bắc, Trịnh Tố Tâm hòa vào phong trào “Ba sẵn sàng” của thanh niên Hà Nội: sẵn sàng chiến đấu, sẵn sàng nhập ngũ và sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu Tổ quốc cần; chàng trai vừa rời ghế nhà trường đã viết đơn tình nguyện vào Quân đội Nhân dân Việt Nam, mang theo mối thù của dân tộc và nhiệt huyết tuổi trẻ để bước vào cuộc chiến mà ông biết chắc sẽ vô cùng gian khổ và khốc liệt, và từ một người lính trẻ được tôi luyện giữa chiến trường miền Trung, nơi từng bước chân đều gắn với sinh tử. Chính từ đó, một con người đã dần đi đến huyền thoại, một cái tên anh hùng đã được lịch sử khắc ghi trong khói lửa của chiến tranh.
Trong con đường binh nghiệp của Trịnh Tố Tâm, từ năm 1967 đến năm 1970 có thể nói đây là giai đoạn đỉnh cao trong sự nghiệp chiến đấu của ông tại mặt trận Trị Thiên, đặc biệt là đèo Hải Vân. Tại đây, ông đã chiến đấu hơn 50 trận đánh, tiêu diệt 272 tên địch, trong đó có 185 lính Mỹ. Một mình ông đã bắn rơi và phá hủy 3 máy bay trực thăng, gài mìn phá hủy rất nhiều xe quân sự của địch. Với chiến tích đó, đồng đội đã đặt cho ông biệt danh là “Vua mìn đèo Hải Vân” vì khả năng sử dụng mìn đánh phá cực kỳ điêu luyện của mình.
Sau những chiến công lẫy lừng trong vai trò người chiến sĩ xung kích, Trịnh Tố Tâm đã được cấp trên tin tưởng giao cho nhiệm vụ chỉ huy đơn vị. Trên cương vị mới, ông không chỉ trực tiếp chiến đấu mà còn trở thành người tổ chức, dẫn dắt đơn vị đến những chiến thắng vẻ vang. Dưới sự chỉ huy của anh, đơn vị đã thực hiện 58 trận đánh, tiêu diệt hơn 1.500 tên địch, phá hủy 61 xe quân sự và đánh bật 19 đoàn tàu hỏa chở quân nhu, vũ khí của địch. Đơn vị còn đánh sập hàng chục cầu cống trên tuyến đường huyết mạch qua đèo Hải Vân để ngăn chặn sự chi viện của đối phương. Sự mưu trí và chiến thuật dùng mìn phá hủy hạ tầng điêu luyện đến mức khiến quân đội Mỹ gọi anh với biệt danh là “Con hùm xám đèo Hải Vân” vì mức độ nguy hiểm và nỗi khiếp sợ trên các cung đường, cầu cống trong khu vực mà ông quản lý. Nhờ những chiến công hiển hách đó, ông được Nhà nước tặng 53 danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”, “Dũng sĩ diệt xe cơ giới”, được trao tặng 13 huân chương các loại, và quan trọng nhất là được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1971, khi mới 27 tuổi.
Sau khi đất nước hoà bình, ông trở lại và tiếp tục giữ nhiều vị trí quan trọng trong bộ máy Nhà nước. Rời tay súng, rời khỏi chiến trường khốc liệt để bước vào con đường xây dựng và kiến thiết lại đất nước, ông vẫn vẹn nguyên phẩm chất cao đẹp của một người lính Cụ Hồ. Ông không chọn ngủ quên trên vinh quang của quá khứ, mà tiếp tục đem ý chí của một chiến sĩ quả cảm năm nào vào công cuộc xây dựng Tổ quốc. Năm 1997, “Con hùm xám đèo Hải Vân” năm nào đã trút hơi thở cuối cùng, để lại niềm tiếc thương vô bờ trong lòng nhân dân và đồng đội. Ông ra đi, nhưng ngọn lửa mà ông đã thắp lên trong lòng người dân và thế hệ trẻ sẽ còn mãi, để mai sau khi nhắc đến tên ông nhân dân sẽ nhớ đến một người anh hùng đã trở thành huyền thoại./.



