Tại Hiệp Thạnh, tháng 4/1952,Khi bọn lính say mèm, cơ sở phát ám hiệu để lực lượng ta tràn vào chiếm đồn.
Tại Hiệp Thạnh, tháng 4/1952, tiểu đội du kích xã do đồng chí Nguyễn Văn Lư (Tư Lư) chỉ huy, có sự hỗ trợ của một bộ phận Chi đội 14 bộ đội Hàng hải Nam bộ do đồng chí Hồ Văn Inh (Bảy Inh) chỉ huy, sau khi điều nghiên, xây dựng phương án kỳ tập đánh chiếm đồn Tắc Xoàn giữa ban ngày. Sáng hôm đó, cơ sở ta tổ chức bữa tiệc, mời những tên lính giữ đồn ra ăn nhậu. Khi bọn lính say mèm, cơ sở phát ám hiệu để lực lượng ta tràn vào chiếm đồn. Trận này, ta bắt 10 tù binh, thu 10 khẩu súng. Đến cuối năm,
Tại Hiệp Thạnh, tháng 4/1952, tiểu đội du kích xã do đồng chí Nguyễn Văn Lư (Tư Lư) chỉ huy, có sự hỗ trợ của một bộ phận Chi đội 14 bộ đội Hàng hải Nam bộ do đồng chí Hồ Văn Inh (Bảy Inh) chỉ huy, sau khi điều nghiên, xây dựng phương án kỳ tập đánh chiếm đồn Tắc Xoàn giữa ban ngày. Sáng hôm đó, cơ sở ta tổ chức bữa tiệc, mời những tên lính giữ đồn ra ăn nhậu. Khi bọn lính say mèm, cơ sở phát ám hiệu để lực lượng ta tràn vào chiếm đồn. Trận này, ta bắt 10 tù binh, thu 10 khẩu súng. Đến cuối năm, có sự hỗ trợ của trung đội địa phương quân Cầu Ngang, đơn vị du kích Hiệp Thạnh đánh phục kích bọn commandos đồn Bà Kinh tại khu vực Mả Vôi, diệt gọn 01 tiểu đội địch, thu 12 khẩu súng.
Tại xã Long Toàn, đồng chí Nguyễn Trường Sanh (Ba Sanh) – Bí thư Chi bộ trực tiếp chỉ huy đơn vị du kích đánh đồn Biện Vân và một số đồn kế cận.
Qua phong trào chiến tranh du kích, mà đặc biệt là phong trào “ôm hè bắt hè” của cán bộ chiến sĩ lực lượng vũ trang và quần chúng nhân dân khắp các xã ấp trong huyện, từ các xã căn cứ ven biển như Hiệp Thạnh, Trường Long Hòa, Dân Thành, Long Vĩnh đến các xã kềm chặt như Long Toàn, Long Hữu, Ngũ Lạc… đã khiến cho bọn hội tề, những tên chỉ huy đồn ác ôn đâm ra lo sợ, số ác ôn thì tìm cách cầu an, số cầu an thì tìm đường quay về với nhân dân. Hệ thống kềm kẹp của chúng ở Duyên Hải dần dần bị ta phá lỏng, nghĩa là âm mưu “bình định đặc biệt” của thực dân Pháp có nguy cơ lâm vào thế phá sản trên diện rộng.
Đứng trước nguy cơ không kiểm soát được tình hình, các tiểu đoàn UMDC và các đại đội commandos buộc phải dàn mỏng lực lượng ra đối phó. Ưu tiên của chúng lúc này là tăng cường thế kềm kẹp các xã có đông đồng bào theo đạo Thiên Chúa và đồng bào Khmer để tiếp tục thực hiện âm mưu gom bắt lính, cướp đoạt của cải. Nhờ đó, vùng căn cứ cách mạng được củng cố, tạo điều kiện cho các cơ quan, đơn vị vũ trang xây dựng và phát triển lực lượng, tạo sự chuyển thế cho các phong trào cách mạng huyện giai đoạn cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Pháp.



