tại làng Kép
Ngay hôm sau ngày đánh diễn tập lúc đó khoảng 08 giờ sáng có tin trinh sát báo về, địch đã lên đóng chốt tại làng Kép, thế là trúng phương án rồi, lệnh xuất kích được phát ra, ai nấy đều hào hứng, tự tin vì phương án đánh địch đã được tập duyệt trước.
Tôi và Mai thuộc tiểu đội hỏa lực, chiến thuật đánh địch vận động ngoài công sự thế này đòi hỏi hỏa lực mạnh, phải áp đảo địch ngay từ những giây phút đầu mà đại đội 9 của tôi là mũi đánh chủ công trong trận này, Mai thì mấy hôm nay lại lên cơn sốt nặng, mới chiều hôm qua cơn sốt vẫn còn hoành hành, toàn thân Mai rét run, môi trên đánh môi dưới lập bập, chân tay co cúm chỉ thèm uống nước, tôi lên nhà bếp báo xuất cháo lấy về bảo Mai cố ăn để lấy sức, nhìn nó nhệu nhạo khó nhọc nuốt từng thìa cháo mà thấy thương, nó đưa tay lên núng núng từng chiếc răng và thấy lung lay cả hàm, môi nó thâm bầm lại, có lẽ từ nhỏ đến giờ mới có những trận sốt cao như vậy, cảm giác mệt mỏi, khó chịu, lúc ấy tôi chưa bị sốt nên chưa cảm nhận được.
Anh Đông chính trị viên phó đại đội xuống tiểu đội hỏa lực hỏi: "Mai đã đỡ sốt chưa, có xuất kích được không?"
Mai trả lời:
- Đi được ạ!
Anh Đông bảo nó nếu mệt quá thì ở lại trông ba lô đồ đạc cho đơn vị, còn nếu cố gắng đi được thì tốt vì trận này rất cần hỏa lực mà Mai lại là xạ thủ B40.
Đơn vị chia thành 2 mũi áp sát làng Kép, vừa vượt qua được bãi rạ lúa nương bìa làng thì từ trong làng địch đã phát hiện được và bắt đầu nổ súng, cây đại liên của địch từ gốc cây mít đầu làng bắn xối xả vào đội hình chúng tôi. Trận đánh bắt đầu, chúng tôi lợi dụng địa hình nổ súng quyết liệt, hỏa lực của ta phát huy sức mạnh làm quân địch hỗn loạn, tôi nhìn thấy rõ thằng địch ôm cây đại liên cả băng đạn dở chạy thục mạng, từ bờ rào làng khẩu cối 60 li của tôi bắn cấp tập, đây là lần đầu tiên bắn cối, tuy được huấn luyện học tập nhiều loại vũ khí nhưng đối với loại vũ khí này, tôi không được học và chưa từng được nhìn thấy, chỉ qua anh Di a trưởng hướng dẫn sơ qua cho tôi đánh cối ứng dụng, anh Di xạ thủ cối không có mặt trong trận này, tôi bắn cấp tập, tay giữ nòng quá chắc sức giật lùi của đế cối cộng với sức nóng rát của nòng cối làm hai ngón tay tôi tím bầm như hai quả quân chín mọng. Khi đánh vào giữa làng địch như lấy lại được tinh thần, chúng phản kháng quyết liệt. Theo phương án hiệp đồng, mũi c10 đánh xốc vào sườn địch làm cho chúng một lần nữa bị hoảng loạn tháo chạy bỏ lại trên 80 chiếc ba lô và các đồ dùng quân sự của chúng. Khi Mai vác khẩu B40 tỳ vào cửa một căn hầm bắn quả đạn cuối cùng thì tên địch không kịp chạy cùng đồng bọn vội chui xuống hầm mà cả Mai và chúng tôi không ai biết, nó xả cả băng đạn cực nhanh AR 15 vào má trái của Mai, khi tôi cùng đơn vị truy kích địch ra khỏi làng quay lại căn hầm Mai bắn B40 thì thấy Quang (người vào cùng đợt với tôi) bị trúng đạn thẳng vào tim nằm yên như người ngủ, còn Mai thì cố gượng tay chống khẩu B40 khom đứng dậy, tôi thấy nửa khuân mặt nó nát bươm trông rỗ ra như tổ mối bị đào, máu me đầm đìa, cả hàm răng và miệng bay mất, chỉ thấy những tia máu chảy xuống và hai mắt cứ nhìn chằm chằm vào tôi, cổ ư ư như muốn nói điều gì với tôi mà không thành lời, tôi chạy tới cùng y tá Hoàn đỡ Mai nằm xuống cáng và băng vết thương cho Mai mà nước mắt cứ ứa ra. Vết thương quá to máu chảy quá nhiều, chỉ một lúc sau Mai hôn mê bất tỉnh, lúc ấy anh Nhu a trưởng quay lại căn hầm có tên địch, anh gọi hàng nó, nó ngoan cố không lên, anh ném quả lựu đạn xuống hầm tiêu diệt tên địch, anh còn thận trọng bắn 2 loạt AK rồi xuống lấy khẩu súng AR15 lên giữa làn khói lựu đạn.



