Bài viết

Tại sao Trung Quốc tấn công chúng ta tháng 2 năm 1979?

Video giải thích bối cảnh chiến lược và nguyên nhân dẫn đến cuộc tấn công của Trung Quốc vào biên giới phía Bắc Việt Nam năm 1979. Đồng thời, qua chia sẻ của Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, video tái hiện tính toán chủ quan của phía Trung Quốc cũng như sự phản công kiên cường của quân và dân Việt Nam cùng sự hỗ trợ quý báu từ Liên Xô, buộc đối phương phải tuyên bố rút quân.

Hưng Yên20/08/2026Xã Quảng Lâm (Đoàn xã Quảng Lâm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

BẢO VỆ BIÊN GIỚI PHÍA BẮC 1979: BẢN HÙNG CA KIÊN CƯỜNG VÀ BÀI HỌC BẢO VỆ TỔ QUỐC

Tháng 2 năm 1979, biên giới phía Bắc Việt Nam chấn động bởi cuộc tấn công quy mô lớn. Để hiểu rõ nguyên nhân và diễn biến chiến lược thời điểm đó, chúng ta cùng lắng nghe những lời chia sẻ chân thực từ Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy – một vị tướng lão thành từng kinh qua cả ba cuộc chiến gian khổ của dân tộc.

Bối cảnh chiến lược và sự chủ quan của phía đối phương

Theo Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, trước khi cuộc tấn công xảy ra, Quân đội và nhân dân Việt Nam đã phối hợp chặt chẽ với lực lượng cách mạng Campuchia tiến hành tấn công, tiêu diệt tập đoàn diệt chủng Pol Pot, giải phóng Campuchia. Sự thất bại của Khmer Đỏ tại Campuchia đã khiến phía Trung Quốc quyết định mở mặt trận tấn công trực tiếp vào tuyến biên giới phía Bắc Việt Nam nhằm cứu nguy cho lực lượng Pol Pot - Ieng Sary.

Ở thời điểm đó, phần lớn lực lượng chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam đang tập trung ở chiến trường Campuchia. Trên toàn tuyến biên giới phía Bắc gồm 6 tỉnh (từ Móng Cái đến Lai Châu), Việt Nam chủ yếu bố trí lực lượng địa phương, bao gồm các sư đoàn, trung đoàn địa phương và dân quân tự vệ mà không có lực lượng chủ lực mạnh.

Chính vì lý do này, phía Trung Quốc đã tỏ ra vô cùng chủ quan. Họ tính toán rằng chỉ cần 3 ngày là có thể đánh tan toàn bộ tuyến phòng thủ biên giới của Việt Nam. Thậm chí, Hứa Thế Hữu – Tư lệnh cánh quân phía Đông (đảm nhiệm hướng từ Móng Cái đến Cao Bằng) – còn tuyên bố ngông cuồng rằng nếu muốn, chỉ cần 2 tiếng đồng hồ là quân của ông ta có thể đánh xuống phía Tây Hà Nội.

Sức mạnh quân dân và bước ngoặt trên chiến trường

Tuy nhiên, thực tế chiến trường đã giội một gáo nước lạnh vào tính toán chủ quan của đối phương. Bằng tinh thần chiến đấu quả cảm, chỉ với lực lượng địa phương, dân quân du kích cùng một số sư đoàn tại chỗ, quân và dân ta đã kiên cường bám giữ từng tấc đất quê hương. Trong suốt gần một tháng chiến đấu kiên cường, ta đã tiêu diệt hơn 5 vạn quân xâm lược, phá hủy và loại khỏi vòng chiến đấu từ 500 đến 600 xe quân sự (trong đó có hơn 200 xe tăng).

Đứng trước thất bại nặng nề và sự kháng cự mạnh mẽ của Việt Nam, đến ngày 05/03/1979, Trung Quốc buộc phải tuyên bố rút quân.

Quyết định rút quân này xuất phát từ hai yếu tố then chốt:

  1. Lệnh Tổng động viên toàn quốc: Sáng ngày 05/03/1979, Việt Nam ra lệnh Tổng động viên toàn quốc, kêu gọi toàn dân cầm súng lên biên giới quyết chiến tiêu diệt quân xâm lược.

  • Sự chuyển quân thần tốc của chủ lực Việt Nam: Tại chiến trường Campuchia, sau khi cùng bạn tiêu diệt cơ bản lực lượng Pol Pot, các Quân đoàn thiện chiến (Quân đoàn 2, Quân đoàn 3) lập tức nhận lệnh điều động thần tốc ra phía Bắc. Nhìn thấy lực lượng chủ lực đầy kinh nghiệm chiến đấu của Việt Nam đang áp sát, đối phương biết rằng nếu tiến sâu hơn, các quân đoàn của họ sẽ đối mặt với nguy cơ bị tiêu diệt hoàn toàn.

  • Sự ủng hộ quốc tế vô giá

    Bên cạnh sức mạnh nội lực, cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc của nhân dân ta còn nhận được sự giúp đỡ hết sức tích cực và kịp thời từ Liên Xô. Phía Liên Xô đã viện trợ, vận chuyển nhiều phương tiện quân sự hiện đại như máy bay, pháo lớn và xe tăng ra chiến trường, tạo điều kiện thuận lợi giúp quân đội ta nhanh chóng củng cố thế trận và sẵn sàng đập tan mọi đợt tấn công của địch.

    Lời kết: Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 không chỉ là minh chứng cho tinh thần quật cường, tài trí quân sự của Quân đội và Nhân dân Việt Nam mà còn là bài học sâu sắc về sự cảnh giác, tinh thần chủ động bảo vệ chủ quyền lãnh thổ trong mọi tình huống.

    Video / Phóng sự

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn