Tấm ấn "Bình Tây Đại Nguyên Soái" do chính nhân dân suy tôn
Triều đình ra lệnh bãi binh, giao đất cho giặc — nhưng ngay giữa lúc lệnh vua vừa ban xuống, hàng nghìn người dân Gò Công lại cùng nhau suy tôn ông làm nguyên soái, đẩy ông vào một lựa chọn không dễ dàng giữa chữ "trung" với vua và chữ "nghĩa" với dân.
Trương Định là một trong những thủ lĩnh nghĩa quân chống Pháp tiêu biểu nhất ở Nam Kỳ giai đoạn đầu xâm lược. Sau khi triều đình Huế ký Hòa ước Nhâm Tuất năm 1862, nhượng ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ cho Pháp và ra lệnh cho các lực lượng kháng chiến phải bãi binh, giải tán, nhiều thủ lĩnh nghĩa quân buộc phải tuân lệnh, riêng ông kiên quyết không chấp nhận đầu hàng.
Trước tình thế đó, nhân dân và nghĩa quân vùng Gò Công đã cùng nhau tôn ông lên làm "Bình Tây Đại Nguyên Soái" — một danh xưng không do triều đình phong tặng mà xuất phát hoàn toàn từ ý nguyện của quần chúng, thể hiện lòng tin tưởng tuyệt đối vào ý chí kháng chiến của ông. Đây là một quyết định đặt ông vào tình thế khó xử: nếu tuân lệnh triều đình thì phải bỏ dân, bỏ nghĩa quân đang chiến đấu; nếu tiếp tục kháng chiến thì bị xem là làm trái chỉ dụ của vua.
Cuối cùng, ông đã chọn ở lại cùng nhân dân, tiếp tục lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Pháp tại vùng Gò Công, Tân Hòa trong nhiều năm liền, gây cho quân Pháp không ít tổn thất. Đến năm 1864, do bị chỉ điểm, căn cứ của ông bị quân Pháp bao vây bất ngờ, ông bị trọng thương và đã tuẫn tiết để không sa vào tay giặc, giữ trọn khí tiết của một người thà chết chứ không chịu khuất phục.

