Thân nhân liệt sĩ, người có công

📷 TẤM ẢNH BÊN TRONG CUỐN SỔ

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

📷 TẤM ẢNH BÊN TRONG CUỐN SỔ

Ngày lên đường, người lính trẻ tên Khải không mang theo nhiều đồ. Trong túi áo, anh chỉ có một cuốn sổ nhỏ và tấm ảnh gia đình chụp trước sân nhà.

Trong ảnh có mẹ, cha và cô em gái đang cười.

Trước khi đi, em gái hỏi:

— Anh đi bao lâu thì về?

Khải xoa đầu em:

— Khi nào hết chiến tranh, anh sẽ về. Lúc đó em chắc lớn hơn anh rồi.

Cô bé cười:

— Em sẽ chờ.

Những năm tháng chiến tranh trôi qua. Tấm ảnh theo Khải qua từng chặng đường hành quân. Góc ảnh dần sờn, mặt giấy bạc màu, nhưng anh vẫn giữ rất cẩn thận.

Mỗi đêm nghỉ chân, Khải lại lấy ảnh ra nhìn.

Có lần người đồng đội hỏi:

— Cậu nhớ nhà lắm à?

Khải cười:

— Nhìn tấm ảnh này là tôi nhớ vì sao mình phải cố gắng trở về.

Một đêm, Khải viết vào cuốn sổ:

"Nếu một ngày tôi không trở về, xin hãy đưa tấm ảnh này về cho mẹ. Tôi muốn mẹ biết rằng những ngày cuối cùng, tôi vẫn nhớ căn nhà của mình."

Anh gấp cuốn sổ lại.

Sáng hôm sau, đơn vị lên đường.

Trong trận chiến ấy, Khải hy sinh.

Người đồng đội tìm thấy cuốn sổ và tấm ảnh trong túi áo anh.

Nhiều năm sau, ông trở về quê Khải.

Người mẹ đã già. Cô em gái năm nào giờ đã trưởng thành.

Khi nhận tấm ảnh, người mẹ đưa tay run run chạm lên khuôn mặt con trai.

— Nó có nhắc đến nhà không cháu?

— Có bác ạ. Anh ấy nói nhớ nhất bữa cơm gia đình.

Người mẹ ôm tấm ảnh vào ngực.

Cô em gái đứng bên cạnh bật khóc.

— Anh đã hứa sẽ về mà…

Người đồng đội im lặng.

Ông không biết phải trả lời thế nào.

Nhiều năm sau, tấm ảnh được đặt trong một khung kính và treo ở phòng khách.

Mỗi khi con cháu trong nhà hỏi về người thanh niên trong ảnh, người mẹ lại kể:

— Đó là anh của các cháu. Anh đã đi khi tuổi còn rất trẻ để bảo vệ quê hương.

Cô em gái năm xưa sau này trở thành một giáo viên.

Ngày đứng trước lớp, cô thường kể cho học sinh nghe về anh trai mình.

Cô nói:

— Các em đang được sống trong những ngày không có tiếng bom. Hãy nhớ rằng đã có những người không kịp trở về để nhìn thấy những ngày ấy.

Tấm ảnh cũ vẫn ở đó.

Nụ cười của người lính vẫn còn nguyên.

Chỉ có những người đứng trong ảnh đã già đi, còn anh mãi mãi ở tuổi đôi mươi.

Có những bức ảnh không chỉ lưu giữ một khoảnh khắc. Nó giữ lại cả một tuổi trẻ, một gia đình và một lời hẹn không thành. Những người lính năm xưa có thể đã nằm lại nơi chiến trường, nhưng khuôn mặt và câu chuyện của họ vẫn được truyền lại để thế hệ sau hiểu hơn giá trị của hai chữ “hòa bình”.

🇻🇳📷 Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng trong những tấm ảnh cũ, tuổi đôi mươi của một thế hệ vẫn còn nguyên — trẻ trung, giản dị và đầy khát vọng trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn