Tấm ảnh cũ
Tấm ảnh cũ
Trong túi áo của Phương luôn có một tấm ảnh gia đình.
Mỗi lần nghỉ, cô lại lấy ra nhìn.
Có lần, bom nổ gần, đất cát phủ kín.
Tấm ảnh bị rách một góc.
Phương ngồi rất lâu, tỉ mỉ vuốt lại từng nếp gấp.
Một người hỏi:
“Có đáng không?”
Cô mỉm cười:
“Đây là nhà của mình.”
Giữa chiến tranh, “nhà” không chỉ là nơi để về,
mà là thứ để giữ cho trái tim không lạc lối.



