Bài viết

Tâm ảnh đen trắng

Phú Thọ24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi chỉ có một tấm ảnh đen trắng của con trai. Nó chụp trước ngày nhập ngũ, mặt còn non, mắt sáng.
Ngày nó đi, nó nói: “Má giữ ảnh, con về má cho con coi lại.” Tôi cười, cố vui: “Đi nhanh rồi về.”
Tin hi sinh đến vào một buổi chiều. Tôi nghe mà tai ù đi, chân mềm như bún. Nhưng tôi không khóc ngay. Tôi ôm tấm ảnh, ngồi lặng rất lâu.
Đêm đó tôi mới khóc. Tôi khóc nhỏ thôi, sợ hàng xóm nghe rồi buồn theo. Sáng ra tôi lại dậy nấu cơm, vẫn đi làm ruộng. Người ta hỏi tôi sao cứng vậy, tôi chỉ nói: “Con tôi không muốn má gục.”
Bây giờ tóc tôi bạc, tấm ảnh vẫn ở trong túi vải. Mỗi lần nhìn, tôi thấy con như vẫn đang đứng đó, chưa đi đâu cả.
Người ta gọi tôi là mẹ anh hùng. Nhưng tôi chỉ là một người mẹ giữ lời hứa với con: sống tiếp, sống đàng hoàng, để con yên lòng nơi xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn