Cựu chiến binh

TẤM ẢNH TRONG NGĂN KÉO

An Giang25/08/2026Xã Tân Hiệp (Đoàn xã Tân Hiệp)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi chiều cuối tuần, căn nhà của ông Năm yên tĩnh hơn thường ngày.

Ngoài sân, mấy chậu hoa giấy rung nhẹ trong gió. Nắng cuối ngày trải xuống nền gạch một màu vàng nhạt. Trên chiếc võng cũ, ông Năm đang lim dim ngủ sau một buổi trưa dài. Ở phía trong nhà, Minh đang giúp mẹ dọn lại căn phòng cũ. Căn phòng này trước đây là nơi ông Năm cất những giấy tờ, sách vở và một số đồ dùng đã lâu không sử dụng.

Mẹ Minh vừa lau chiếc tủ gỗ vừa nói:

- Con lấy giúp mẹ mấy quyển sách trên ngăn trên cùng xuống nhé.

- Dạ.

Minh kéo chiếc ghế lại gần tủ. Cậu với tay lấy từng quyển sách. Một vài quyển đã phủ bụi. Một chiếc hộp giấy cũ. Một chiếc radio không còn hoạt động. Rồi Minh kéo ngăn kéo cuối cùng. Nó bị kẹt.

Cậu dùng hai tay kéo mạnh.

Cạch!

Ngăn kéo bật ra. Bên trong chẳng có gì nhiều. Một chiếc đồng hồ cũ. Vài lá thư đã ngả màu. Một chiếc huy hiệu. Và một tấm ảnh đen trắng. Minh cầm tấm ảnh lên. Cậu nhìn rất lâu. Trong ảnh là năm chàng trai đứng cạnh nhau. Họ mặc quân phục. Gương mặt còn rất trẻ. Có người cười. Có người nghiêm nghị. Người đứng giữa có đôi mắt sáng và nụ cười rất giống ông Năm.

Minh giật mình.

- Không lẽ...

Cậu chạy ra ngoài.

- Ông ơi!

Ông Năm vừa tỉnh ngủ.

- Gì vậy cháu?

Minh đưa tấm ảnh.

- Ông có trong ảnh này không?

Ông Năm nhìn. Bàn tay đang cầm chiếc quạt bỗng dừng lại. Ông im lặng. Rất lâu.

Rồi ông nói:

- Có.

Minh ngồi xuống bên ông.

- Ông đó hả?

Ông gật đầu.

- Ừ.

Minh nhìn lại tấm ảnh. Cậu chưa bao giờ nghĩ người ông mà mình vẫn thấy mỗi ngày, với mái tóc bạc, dáng đi chậm chạp và đôi bàn tay run nhẹ, đã từng là một chàng trai trẻ như thế.

- Ông hồi đó... đẹp trai quá!

Ông Năm bật cười.

- Hồi đó ông cũng bằng tuổi cháu bây giờ.

Minh cười theo. Nhưng rồi cậu nhận ra ánh mắt ông đã thay đổi. Ông đang nhìn một nơi rất xa. Một nơi mà Minh chưa từng biết.

Ông Năm tên thật là Nguyễn Văn Nam.

Năm tấm ảnh được chụp, ông mới hai mươi mốt tuổi. Đó là khoảng thời gian mà người trẻ thường có rất nhiều ước mơ. Ông cũng vậy. Ông từng muốn trở thành thợ cơ khí. Ông thích tháo những chiếc máy hỏng ra xem bên trong có gì. Ông có thể ngồi hàng giờ sửa một chiếc xe đạp cũ.

Cha ông từng nói:

- Sau này con học nghề đi.

Ông đáp:

- Con muốn có một cái tiệm nhỏ.

Mẹ ông cười:

- Vậy thì cố mà học.

Nhưng lịch sử đã đưa ông đi theo một con đường khác. Ngày nhận lệnh lên đường, ông chỉ mang theo một chiếc ba lô, vài bộ quần áo và một tấm ảnh gia đình. Cha ông đứng trước cửa. Không nói nhiều. Mẹ ông dúi vào tay con một chiếc khăn rằn.

- Mang theo.

Ông hỏi:

- Để làm gì hả má?

- Khi nhớ nhà thì lấy ra mà nhìn.

Ông cười.

- Khăn mà nhìn gì?

Mẹ cũng cười.

- Thì cứ mang đi.

Ông không biết rằng nhiều năm sau, chiếc khăn ấy sẽ trở thành một trong những kỷ vật ít ỏi còn lại của tuổi trẻ.

Người đứng cạnh ông Năm là Lộc. Lộc quê ở một tỉnh miền Trung. Người thứ ba là Sáu, quê miền Tây. Người đứng ngoài cùng là Bình. Còn người thấp nhất trong nhóm là Hải. Họ gặp nhau trong những ngày đầu nhập đơn vị. Mỗi người một giọng nói. Một quê hương. Một tính cách. Nhưng họ nhanh chóng trở thành những người bạn thân. Buổi tối, khi công việc đã tạm xong, họ thường ngồi bên nhau. Lộc thích kể chuyện quê. Sáu hay nói về những món ăn mẹ nấu. Bình thích nghe radio. Hải ít nói nhất nhóm. Còn ông Năm thường ngồi sửa những chiếc đèn nhỏ hoặc những vật dụng hỏng.

Có lần Hải hỏi:

- Sau này hòa bình, ông làm gì?

Năm trả lời:

- Tôi mở tiệm sửa máy.

Lộc cười:

- Vậy tôi mang xe đến sửa.

Sáu nói:

- Tôi mang cả chiếc xuồng đến.

Cả nhóm cười. Không ai nghĩ những lời đùa ấy sẽ trở thành những ký ức quý giá nhất của họ.

Tấm ảnh được chụp vào một buổi sáng hiếm hoi mọi người có thời gian nghỉ. Một người trong đơn vị có chiếc máy ảnh.

Anh nói:

- Nào, đứng lại chụp tấm ảnh.

Mấy người cười.

- Chụp làm gì?

- Sau này còn có cái mà xem.

Họ đứng cạnh nhau. Hải chỉnh lại cổ áo cho Năm.

Lộc vỗ vai Bình.

Sáu nói:

- Cười lên coi!

Tách!

Một khoảnh khắc rất bình thường. Năm chàng trai nhìn vào ống kính. Không ai biết rằng tấm ảnh ấy sẽ trở thành ký ức cuối cùng của cả nhóm.

Thời gian trôi. Đơn vị chuyển đến nhiều nơi. Công việc ngày càng khó khăn. Một ngày, Hải hy sinh. Rồi đến Bình. Lộc bị thương và sau đó được chuyển đi nơi khác. Chỉ còn ông Năm và Sáu tiếp tục. Tấm ảnh được Năm cất trong ba lô. Mỗi lần mở ba lô, ông lại nhìn. Không phải để nhớ chiến tranh. Mà để nhớ những người bạn từng cùng ông chia sẻ những ngày tháng tuổi trẻ. Có những đêm ông lấy tấm ảnh ra. Dưới ánh sáng yếu, ông nhìn từng khuôn mặt.

Rồi tự hỏi:

“Nếu họ còn sống, bây giờ họ sẽ như thế nào?”

Không có câu trả lời.

Sau ngày đất nước hòa bình, ông Năm trở về quê. Ông lấy vợ. Sinh con. Làm nghề sửa máy như ước mơ năm nào. Ông ít kể chuyện chiến tranh. Con cái lớn lên. Rồi các con lập gia đình. Cháu nội, cháu ngoại lần lượt ra đời. Tấm ảnh cũ được ông cất vào chiếc hộp. Sau đó, chiếc hộp lại được đặt trong ngăn kéo. Năm tháng trôi qua. Ông gần như quên mất nó. Cho đến ngày Minh tìm thấy.

Minh nhìn ông.

- Ông ơi, những người trong ảnh giờ đâu rồi?

Ông Năm nhìn từng khuôn mặt.

- Có người mất rồi. Ai vậy ông?

Ông chỉ vào Hải.

- Người này.

Rồi chỉ sang Bình.

- Người này nữa.

Minh im lặng. Cậu nhìn tấm ảnh. Những gương mặt trẻ tuổi ấy bỗng trở nên khác hẳn.

Cậu hỏi:

- Họ lúc đó bao nhiêu tuổi?

- Khoảng hai mươi, hai mươi mốt.

Minh ngạc nhiên.

- Trẻ vậy sao?

Ông gật.

- Ừ. Bằng tuổi cháu bây giờ? Gần như vậy.

Minh không nói gì. Lần đầu tiên, cậu hiểu rằng những người trong ảnh không phải những nhân vật xa lạ trong lịch sử. Họ từng là những người trẻ. Giống cậu.

Minh hỏi:

- Ông nhớ chú Hải nhất điều gì?

Ông Năm cười.

- Hải thích ăn xoài xanh.

Minh bật cười.

- Sao lại nhớ chuyện đó? Vì mỗi lần có xoài, Hải đều chia cho mọi người. Chỉ vậy thôi ạ? Ừ.

Ông nhìn tấm ảnh.

- Người ta thường nhớ một người bằng những điều rất nhỏ.

Ông kể Hải là người ít nói. Nhưng khi ai mệt, Hải luôn tìm cách giúp. Khi có người nhớ nhà, Hải thường kể chuyện vui. Khi có người bị thương, Hải là người đầu tiên chạy đến.

- Hải không phải người nổi tiếng. Không có huân chương gì đặc biệt. Nhưng với ông, Hải là một người bạn tốt.

Minh cúi xuống. Cậu chạm nhẹ lên khuôn mặt Hải trong tấm ảnh.

Ông Năm kể về một lần ông về thăm quê Hải sau chiến tranh.

Mẹ Hải đã già.

Bà hỏi:

- Cháu là bạn nó phải không? Dạ.

Bà nhìn ông rất lâu.

- Nó lúc còn sống có hay nhắc về nhà không?

Ông Năm gật.

- Dạ có.

- Nó có nhớ mẹ không?

Ông đáp:

- Dạ, nhớ nhiều lắm.

Người mẹ quay mặt đi. Bà không khóc. Nhưng đôi vai run nhẹ.

Ông Năm lấy tấm ảnh ra.

- Bác giữ tấm này. Bà cầm lấy. Trong ảnh, Hải đang cười.

Bà nhìn rất lâu.

Rồi nói:

- Nó còn trẻ quá.

Ông Năm không biết nói gì. Bởi ông cũng từng nghĩ như vậy.

Minh lớn lên trong một gia đình bình thường. Cậu chưa bao giờ nghĩ ông mình từng trải qua những năm tháng như vậy. Trong ký ức của Minh, ông chỉ là người hay chăm cây, thích uống trà và thường nhắc:

- Làm gì thì làm, phải có trách nhiệm.

Bây giờ Minh mới hiểu câu nói ấy đến từ đâu. Ông đã từng sống trong những năm tháng mà trách nhiệm đôi khi phải đặt lên trên cuộc sống riêng. Ông từng có ước mơ. Những người bạn của ông cũng từng có ước mơ. Nhưng họ đã lựa chọn cống hiến.

Minh hỏi:

- Ông có tiếc không?

Ông Năm suy nghĩ.

- Tiếc chứ. Tiếc điều gì? Tiếc những người bạn. Còn những năm tháng ấy?

Ông lắc đầu.

- Không. Vì sao?

Ông nhìn tấm ảnh.

- Vì đó là tuổi trẻ của ông.

Sau câu chuyện hôm ấy, Minh đề nghị ông đưa mình đến nơi những người bạn cũ từng chiến đấu. Hai ông cháu lên đường. Ông mang theo tấm ảnh. Minh mang theo chiếc máy ảnh điện thoại. Họ đến một nghĩa trang. Ông Năm đứng trước những hàng bia. Ông đi rất chậm. Dừng lại trước một ngôi mộ.

Ông đặt tấm ảnh xuống.

- Hải à.

Minh đứng phía sau.

Ông nói:

- Tôi đưa cháu tôi đến thăm ông.

Rồi ông chỉ Minh.

- Nó bằng tuổi chúng ta ngày trước.

Minh cúi đầu. Một lúc sau, ông nói:

- Nó sống tốt.

Gió thổi qua hàng cây. Không có tiếng trả lời. Nhưng ông Năm mỉm cười. Có lẽ sau rất nhiều năm, ông đã hoàn thành một lời hứa.

Khi trở về, Minh xin phép ông scan tấm ảnh cũ. Cậu đưa vào máy tính. Phóng lớn từng khuôn mặt. Rồi viết tên từng người.

Nguyễn Văn Năm.

Trần Văn Lộc.

Nguyễn Văn Sáu.

Phạm Văn Bình.

Lê Văn Hải.

Minh viết thêm một dòng:

“Năm người bạn – một tuổi trẻ.”

Ông Năm nhìn màn hình.

- Cháu làm gì vậy? Cháu lưu lại. Để làm gì? Để sau này không ai quên.

Ông im lặng. Rồi đưa tay vỗ nhẹ lên vai cháu.

Minh đem câu chuyện đến trường. Cậu đề nghị tổ chức một buổi triển lãm nhỏ về kỷ vật của gia đình. Các bạn mang đến những tấm ảnh cũ. Có người mang huy hiệu. Có người mang chiếc khăn. Có người mang thư. Có người mang một chiếc ba lô. Mỗi kỷ vật đều có một câu chuyện. Buổi triển lãm không lớn. Nhưng đông học sinh đến xem.

Một bạn nói:

- Trước đây mình nghĩ chiến tranh là chuyện rất xa.

Một bạn khác nói:

- Hóa ra ông bà mình cũng từng là những người trẻ như vậy.

Minh nhìn tấm ảnh trên bảng. Cậu chợt hiểu:

Một tấm ảnh có thể không thay đổi lịch sử.

Nhưng một tấm ảnh có thể thay đổi cách một người trẻ nhìn về lịch sử.

Ngày triển lãm kết thúc, Minh mời ông đến. Ông đứng trước tấm ảnh được phóng lớn. Những gương mặt tuổi đôi mươi nhìn ông từ quá khứ.

Ông cười.

Một cô học sinh hỏi:

- Ông có nhớ hết mọi người không ạ?

Ông gật.

- Nhớ.

- Ông có nhớ họ hay cười không?

Ông cười:

- Nhớ chứ. Nếu họ còn sống, ông nghĩ họ sẽ làm gì?

Ông nhìn tấm ảnh.

- Chắc người làm ruộng. Người sửa máy. Người buôn bán. Người dạy học. Có người chắc đã có cháu lớn như các cháu.

Cả phòng im lặng.

Ông nói:

- Đó mới là điều đáng tiếc nhất. Họ đã không có cơ hội sống một cuộc đời bình thường.

Ông Năm không kể những câu chuyện để các em sợ hãi. Ông kể để các em biết quý hòa bình.

Ông nói:

- Các cháu đừng nghĩ thế hệ chúng tôi mạnh mẽ hơn các cháu. Chúng tôi cũng có ước mơ. Cũng sợ. Cũng nhớ nhà. Cũng muốn sống. Nhưng hoàn cảnh đã buộc chúng tôi phải lựa chọn.

Ông nhìn các em.

- Điều chúng tôi mong nhất là thế hệ sau không phải lựa chọn như chúng tôi.

Một học sinh hỏi:

- Vậy chúng cháu phải làm gì?

Ông trả lời:

- Hãy sống thật tốt trong hòa bình. Học tập. Lao động. Sáng tạo. Giúp đỡ người khác. Và đừng quên lịch sử.

Sau buổi triển lãm, Minh trở về nhà. Cậu mở lại chiếc ngăn kéo cũ. Nơi mình từng tìm thấy tấm ảnh. Bên trong vẫn còn những lá thư. Một chiếc huy hiệu. Một vài giấy tờ cũ. Minh không còn nhìn chúng bằng sự tò mò như ngày trước. Cậu nhìn bằng sự trân trọng. Cậu lấy một chiếc hộp mới. Cẩn thận đặt tấm ảnh vào.

Bên ngoài hộp, Minh viết:

“Kỷ vật của ông – xin hãy giữ lại cho thế hệ sau.”

Mẹ Minh đứng phía sau.

Bà hỏi:

- Con làm gì vậy?

Minh đáp:

- Con giữ lại câu chuyện của ông.

Mẹ mỉm cười.

- Vậy thì giữ thật kỹ.

Đêm ấy, Minh ngồi một mình. Cậu mở tấm ảnh trên máy tính. Phóng lớn khuôn mặt ông Năm. Một chàng trai trẻ đang nhìn thẳng vào ống kính. Minh nhìn rất lâu.

Cậu bỗng nhận ra:

Người thanh niên trong ảnh có thể cũng từng bối rối trước tương lai. Cũng từng không biết mình sẽ đi đâu. Cũng từng nhớ nhà. Cũng từng mong một ngày trở về. Nhưng người thanh niên ấy đã đi qua những năm tháng khó khăn. Và hôm nay, ông đang ngồi trong căn nhà nhỏ, kể câu chuyện ấy cho cháu. Một vòng tròn của thời gian.

Vài năm sau, ông Năm gọi Minh.

- Ông cho cháu cái này.

Ông đưa tấm ảnh. Minh ngạc nhiên.

- Ông cho cháu thật sao? Ừ.

- Nhưng đây là kỷ vật của ông.

Ông cười.

- Vì vậy ông mới cho cháu. Ông giữ nó cả đời rồi. Bây giờ đến lượt cháu.

Minh nhận tấm ảnh bằng hai tay.

Ông dặn:

- Cháu đừng chỉ giữ nó trong ngăn kéo.

Minh nhìn ông.

- Vậy cháu phải làm gì? Kể cho người khác nghe. Kể rằng trong tấm ảnh có những người trẻ. Họ từng có ước mơ. Và họ đã hy sinh để những thế hệ sau được sống.

Minh gật đầu.

- Cháu hứa.

Sau này, mỗi khi tham gia các chương trình giáo dục truyền thống, Minh lại mang theo tấm ảnh. Có khi là một buổi sinh hoạt Đoàn. Có khi là một buổi nói chuyện với học sinh. Có khi là hoạt động “Ông bà kể cháu nghe”.

Cậu luôn bắt đầu bằng một câu hỏi:

“Các bạn có biết người trẻ trong tấm ảnh này bao nhiêu tuổi không?”

Nhiều bạn đoán ba mươi. Có bạn đoán bốn mươi.

Minh mỉm cười:

- Họ chỉ khoảng hai mươi.

Rồi cậu nói:

- Gần bằng tuổi chúng ta. Căn phòng thường im lặng. Bởi chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ kéo lịch sử lại gần hơn.

Nhiều năm sau, căn ngăn kéo cũ được sửa lại. Nó vẫn nằm trong căn phòng ấy. Nhưng tấm ảnh không còn ở đó. Tấm ảnh đã được đặt trong một khung kính nhỏ trên bàn.

Bên cạnh là một dòng chữ:

“Năm người bạn – một tuổi trẻ – một câu chuyện không quên.”

Ông Năm ngồi trước khung ảnh. Minh đứng bên cạnh. Ông nhìn từng người.

- Lộc. Hải. Bình. Sáu.

Rồi ông chỉ vào mình.

- Và ông.

Minh cười:

- Ông vẫn còn nhớ hết.

Ông gật đầu.

- Có những người càng lâu càng không thể quên.

Tấm ảnh ấy từng nằm trong một ngăn kéo cũ. Nếu Minh không tình cờ mở nó ra, có lẽ câu chuyện về năm người bạn sẽ tiếp tục nằm im trong bóng tối của thời gian. Nhưng lịch sử đôi khi bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Một ngăn kéo. Một tấm ảnh. Một câu hỏi của đứa cháu. Một người ông sẵn lòng kể. Và một người trẻ biết lắng nghe. Từ đó, những gương mặt trong tấm ảnh bước ra khỏi quá khứ. Họ trở thành những con người có tên. Có quê hương. Có gia đình. Có ước mơ. Có những người mẹ chờ đợi. Có những người bạn nhớ thương. Và có một tuổi trẻ đã trao cho đất nước những năm tháng đẹp nhất của đời mình. Ngày hôm nay, thế hệ trẻ không còn phải sống trong chiến tranh. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta được phép quên. Bởi quên quá khứ là quên đi những giá trị đã làm nên hiện tại. Những người trẻ năm xưa cống hiến bằng sức trẻ của mình.

Người trẻ hôm nay có thể cống hiến bằng tri thức, lao động, sáng tạo, trách nhiệm, lòng nhân ái và tình yêu quê hương. Không phải ai cũng cần làm một điều thật lớn. Đôi khi, bắt đầu từ việc học tốt hơn. Sống tử tế hơn. Giúp đỡ một người khó khăn. Giữ gìn môi trường. Tham gia hoạt động cộng đồng. Gìn giữ những câu chuyện của gia đình. Đó cũng là cách tiếp nối. Bởi cuối cùng, điều thế hệ trước mong muốn không phải là thế hệ sau phải sống giống mình.

Họ chỉ mong thế hệ sau được sống trong hòa bình và biết trân trọng hòa bình. Tấm ảnh trong ngăn kéo đã được lấy ra. Nhưng điều quan trọng hơn là câu chuyện phía sau tấm ảnh đã được trao lại. Từ ông đến cháu. Từ một thế hệ đến một thế hệ. Và rồi sẽ có một ngày, Minh lại trao tấm ảnh ấy cho con mình. Có thể khi ấy, màu ảnh đã nhạt thêm. Giấy đã cũ hơn. Nhưng những cái tên vẫn còn. Những câu chuyện vẫn còn. Và ký ức vẫn còn.

Một tấm ảnh có thể cũ theo năm tháng. Nhưng những con người trong tấm ảnh sẽ không bao giờ cũ nếu thế hệ sau vẫn nhớ về họ. Bởi lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách. Đôi khi, lịch sử nằm trong một ngăn kéo cũ của gia đình. Chỉ chờ một người trẻ mở ra. Và lắng nghe.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn