TẤM ÁO BÔNG CHUẨN Ủ ẤM VÀ ĐÊM CỨU THƯƠNG BÊN ĐÈO TRẠ SÀI Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Bình (Cựu quân y Sư đoàn 337)
TẤM ÁO BÔNG CHUẨN Ủ ẤM VÀ ĐÊM CỨU THƯƠNG BÊN ĐÈO TRẠ SÀI
Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Bình (Cựu quân y Sư đoàn 337)
Bối cảnh lịch sử: Tháng 3 năm 1979, trận địa phòng thủ hướng Chi Lăng - Lạng Sơn liên tục hứng chịu các trận mưa pháo dập dọc các tuyến giao thông. Các trạm phẫu phải dạt sâu vào hốc đá ven đèo Trạ Sài để tiếp nhận thương binh dồn dập từ tiền tiêu gửi về.
"Trời Lạng Sơn những đêm cuối xuân vẫn đón những đợt gió bấc luồn qua kẽ đá lạnh thấu tâm can. Trạm phẫu dã chiến khi ấy nằm lộ thiên dưới hốc đá, bông băng và thuốc giảm đau đã vơi đi quá nửa, chỉ còn những tiếng rên rỉ nghẹn ngào của anh em chiến sĩ. Tiền tuyến chuyển về một cậu lính trẻ bị mảnh pháo găm vào đùi, cơ thể mất máu liên tục dẫn đến co giật, tím tái vì rét.
Không một chút chần chừ, đồng chí trạm trưởng đã cởi ngay chiếc áo bông chuẩn quân trang – báu vật giữ ấm duy nhất của anh – để đắp lên lồng ngực đang phập phồng của người lính trẻ. Dưới lớp áo bông ấm áp thời hoa lửa ấy, chúng tôi thay nhau khum tay che ngọn đèn chai thủy tinh để rạch vết thương, gắp mảnh găm dứt khoát. Hơi ấm từ tấm áo của người chỉ huy và sự tận tụy của tình đồng đội đêm ấy đã giữ lại mạch đập thanh xuân cho người chiến sĩ ngay bên rìa miệng vực."



