Tấm áo bông vá vai
Một người vợ liệt sĩ giữ lại chiếc áo bông vá vai của chồng như giữ lại cả một đời thương nhớ.
Chồng bà Tám ra đi vào một mùa đông rất lạnh. Trước lúc đi, bà còn ngồi vá lại vai áo bông cho chồng, dặn đi đường nhớ giữ ấm. Anh cười, bảo đánh giặc xong sẽ về mặc tiếp chiếc áo ấy.
Nhưng rồi anh không về nữa.
Chiếc áo bông được gửi lại sau này đã sờn cũ, vai áo vẫn còn đường chỉ vá vụng về của bà. Bà gấp nó thật gọn, đặt trong hòm gỗ, năm nào cũng lấy ra hong nắng. Mỗi lần chạm tay vào lớp vải cũ, bà như thấy chồng mình vẫn còn đâu đó, rất gần mà cũng rất xa.
Chiếc áo bông ấy trở thành một phần ký ức không thể tách rời của đời bà, của một gia đình đi qua thời hoa lửa bằng cả mất mát và lòng thủy chung.


