Bài viết

Tấm áo lụa tặng thương binh

11/08/2026Đoàn xã Đam Rông 4 (Đam Rông 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào mùa đông năm 1946, khi tiếng súng của cuộc Kháng chiến toàn quốc chưa bùng nổ nhưng tình hình đã vô cùng căng thẳng, thời tiết ở miền Bắc lạnh giá buốt xương. Một ngày nọ, Bác Hồ nhận được một món quà từ một kiều bào ở nước ngoài gửi về tặng. Đó là một chiếc áo lụa chần bông rất đẹp, mềm mại và vô cùng ấm áp. Mọi người xung quanh đều khuyên Bác nên mặc chiếc áo đó để giữ ấm cơ thể, bởi sức khỏe của Bác lúc bấy giờ cũng không được tốt sau nhiều đêm thức trắng lo việc nước.

Bác cầm chiếc áo lụa trên tay, vuốt ve nhè nhẹ, ánh mắt lộ vẻ đăm chiêu. Thay vì mặc thử, Bác cẩn thận gấp chiếc áo lại và đặt ngay ngắn lên bàn. Bác quay sang nói với đồng chí thư ký: "Chiếc áo này rất quý, Bác vô cùng trân trọng tấm lòng của kiều bào ta ở xa Tổ quốc. Nhưng hiện nay, ngoài mặt trận, các chiến sĩ của ta đang phải chịu cảnh thiếu thốn, nhiều người bị thương mà không đủ áo ấm để mặc. Bác mặc chiếc áo lụa đẹp đẽ ấm áp này một mình thì sao đành lòng?".

Ngay chiều hôm đó, Bác chỉ thị mang chiếc áo lụa bán đấu giá để lấy tiền mua áo ấm cho bộ đội. Trong buổi quyên góp ủng hộ "Mùa đông binh sĩ", chiếc áo lụa của Bác đã được một nhà tư sản yêu nước mua với giá rất cao. Toàn bộ số tiền đó được dùng để may hàng trăm chiếc áo trấn thủ gửi ra tiền tuyến. Khi nhận được áo ấm, biết đó là món quà từ việc bán chiếc áo lụa duy nhất của Chủ tịch nước, nhiều chiến sĩ đã rơi nước mắt vì xúc động.

Không chỉ dừng lại ở đó, Bác còn viết một bức thư động viên gửi đến các thương binh, bệnh binh. Trong thư, Bác ân cần viết: "Tôi không có gia đình, không có vợ con. Đất nước Việt Nam là gia đình của tôi. Các thanh niên Việt Nam là con cháu của tôi. Các chú đã vì nước mà bị thương, Tổ quốc luôn ghi nhớ công ơn các chú". Hành động nhường áo ấm và tình yêu thương vô bờ bến của Người đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm trái tim hàng triệu chiến sĩ, tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn