Tấm áo trận vá chằng chịt và tình mẫu tử hậu phương
Câu chuyện từ những chuyến tàu ra trận và hậu phương vững chắc.
Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, chiếc áo bộ đội phai màu, rách vai vì vác đạn, sờn cổ vì đội mũ tai bèo không chỉ là quân phục, mà còn là bùa hộ mệnh đong đầy tình cảm gia đình.
Bác Lê Đình Cẩn (cựu chiến binh chiến dịch Biên giới và chống Mỹ, thương binh hạng 4/4) thường giữ bên mình một chiếc áo cũ đã được vá hàng chục miếng vải khác nhau.
Kỷ niệm áo trận: Bác kể, năm 1971, trước khi vượt sông cái vào Nam, mẹ bác ở quê đã thức suốt mấy đêm liền để tự tay thêu lên vạt áo bên trong tên của bác và dòng chữ: "Con hãy vững bước, quê hương luôn bên con".
Trong một trận càn ở Tây Ninh, mảnh pháo phạt rách một mảng lớn bên ngực áo của bác, sém cả vào da thịt nhưng may mắn không trúng điểm chí mạng. Bác bảo: "Chính tình cảm của mẹ, của gia đình và bà con lối xóm đã che chở cho tụi tui qua biết bao lần mưa bom bão đạn".



