Tấm bản đồ không có đường
Lan được phân công hỗ trợ một dự án khảo sát nguồn nước ở vùng núi.
Ngày đầu đến bản, cô mở bản đồ.
Trên giấy chỉ có những đường nét đơn giản.
Nhưng người dân lại đi theo những lối mòn hoàn toàn khác.
Một cụ già cười:
– Đường trên bản đồ thì đúng.
Đường trong rừng thì phải hỏi người biết rừng.
Suốt một tuần, Lan theo chân bà con.
Cô học cách nhận biết hướng gió, dòng suối, những gốc cây làm mốc.
Cuốn sổ ghi chép ngày càng dày.
Trước khi về, Lan xin cụ già ký tên vào cuốn sổ.
Cụ lắc đầu.
– Tôi không biết chữ.
Lan mỉm cười.
– Nhưng những điều bác dạy cháu còn quý hơn cả chữ viết.
Ít tháng sau, báo cáo của dự án được hoàn thành.
Ở trang đầu, Lan không chỉ ghi tên nhóm nghiên cứu.
Cô dành một dòng đặc biệt:
"Xin cảm ơn những người đã chỉ cho chúng tôi con đường mà bản đồ chưa từng có."
Từ đó, mỗi lần bắt đầu một công việc mới, Lan luôn tự nhắc mình:
Có những kiến thức nằm trong sách.
Nhưng cũng có những bài học chỉ có thể học từ cuộc sống và từ chính người dân.


