TẤM BẠT CHẮN GIÓ VÀ ĐÊM CẤP CỨU DƯỚI CHÂN CAO ĐIỂM BẢN LẦU
TẤM BẠT CHẮN GIÓ VÀ ĐÊM CẤP CỨU DƯỚI CHÂN CAO ĐIỂM BẢN LẦU
Nhân chứng kể lại: Cô y tá Hoàng Thị Hoa (Cựu quân y Sư đoàn 345)
Bối cảnh lịch sử: Đầu tháng 3 năm 1979, tại khu vực Bản Lầu (Lào Cai), hỏa lực địch dập liên tục khiến các lán trại quân y tuyến sau bị phá hủy. Các y bác sĩ phải tổ chức cứu chữa thương binh ngay trong các hốc đá lộ thiên giữa đêm sương muối.
"Trời biên cương đêm ấy rét căm căm, sương muối buốt thấu xương tủy rơi xuống rầm rập như mưa phùn. Giữa khoảng trống của hai vách đá tai mèo dựng đứng, chúng tôi tiếp nhận năm đồng chí thương binh nặng vừa được cõng từ chốt tiền tiêu về. Trong bóng tối, không thể thắp đèn dầu hay đốt lửa vì sợ thám báo địch định vị tọa độ pháo kích, tôi cùng một chị hộ lý phải chung tay căng rộng một tấm bạt dã chiến cũ kỹ bằng nylon màu xanh thẫm.
Tấm bạt chắn gió thời hoa lửa ấy được buộc vội vào hai đầu rễ cây rừng, phủ kín phía trên để cản luồng sương lạnh và che bớt ánh sáng leo lét phát ra từ chiếc đèn pin bọc gạc y tế. Dưới mái bạt dầm dề nước sương, chúng tôi thức trắng đêm để băng bó, rửa vết thương và truyền dịch cho anh em. Sự che chở thầm lặng của tấm bạt dã chiến và đôi bàn tay run rẩy vì lạnh nhưng đầy quyết tâm của người thầy thuốc đã giúp năm người lính vượt qua đêm đông sinh tử, bảo toàn mạng sống để chờ ngày chuyển tuyến."



