Tấm bia đá bên bốt Phùng
Sau khi nhận tin người con trai Nguyễn Đạt Lư hy sinh năm 1949, mẹ Nguyễn Thị Thìn đã phải đối diện với một nỗi đau không gì bù đắp được. Nhưng điều khiến câu chuyện về mẹ trở nên đặc biệt chính là hành động sau đó của người mẹ.
Mẹ cùng người bác ruột thuê thợ khắc một tấm bia đá nhỏ. Giữa hoàn cảnh chiến tranh và sự kiểm soát của quân địch, mẹ vẫn tìm cách lên bốt Phùng để đánh dấu nơi người con đã nằm xuống.
Đó không chỉ là một tấm bia. Với mẹ, đó là dấu tích cuối cùng để xác nhận sự tồn tại của người con đã hy sinh vì đất nước. Mẹ mong muốn một ngày hòa bình sẽ trở lại, mẹ có thể tìm được hài cốt con và đưa con về quê nhà.
Chiến tranh đã khiến mọi thứ thay đổi. Bốt Phùng sau này bị san phẳng, địa hình biến đổi, tấm bia đá và phần mộ của ông Lư cũng không còn được xác định rõ. Nỗi day dứt ấy theo mẹ trong suốt những năm tháng còn lại của cuộc đời.
Mãi đến năm 2012, sau 63 năm kể từ ngày ông Lư hy sinh, hài cốt của ông mới được con cháu tìm thấy dưới một vườn chuối và đưa về nghĩa trang quê nhà.
Tấm bia đá năm xưa vì thế trở thành biểu tượng của tình mẫu tử, đồng thời phản ánh những mất mát mà chiến tranh để lại đối với mỗi gia đình Việt Nam.


