TẦM BÓ, TRẬN ĐẦU TIÊN DIỆT MỸ
Tháng 4 năm 1966, khi quân Mỹ mở các cuộc càn quét quy mô lớn trên chiến trường Bà Rịa – Long Khánh, Trung đoàn 4 được lệnh chuẩn bị tiêu diệt quân Mỹ trên khu vực đông – tây đường số 2. Trong một cuộc hành quân bất ngờ của địch vào căn cứ Tầm Bó, Tiểu đoàn 1 đã kiên cường bám trụ, liên tục đẩy lùi nhiều đợt tiến công của lính Mỹ. Nắm bắt thời cơ, Ban Chỉ huy Trung đoàn quyết định chuyển từ phòng ngự sang phản công, tổ chức lực lượng xuất kích trước khi trời tối. Trận đánh kết thúc với thắng lợi
Đầu tháng 4 năm 1966, tôi đang nghỉ dưỡng thương tại căn cứ Tiểu đoàn 800 ở Tầm Bó thì anh Hai Sỹ - Trung đoàn trưởng dẫn đoàn cán bộ Tiểu đoàn 1, Tiểu đoàn 3 và trinh sát về. Gặp tôi, anh giao nhiệm vụ:
- Lo vị trí đóng quân cho Tiểu đoàn 1, Tiểu đoàn 3, trực thuộc và trung đoàn bộ. Hai ngày nữa đơn vị về tới. Anh đi nghiên cứu chiến trường ở đường số 2 để đánh một trận diệt Mỹ trên khu vực đông - tây lộ 2. Sáng hôm sau, tôi giao Hai Phê - Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1 đóng quân chỗ cũ của Tiểu đoàn, tăng cường công sự khi Tiểu đoàn về. Tôi và trinh sát đi nghiên cứu cùng anh Tư Thinh - Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3 bố trí cho Tiểu đoàn 3 và Trung đoàn bộ.
Ngày 10 tháng 4, đội hình Trung đoàn đã về đủ, tăng cường công sự trên khu vực Tầm Bó và tổ chức trinh sát ra các hướng, tập trung lộ 2.Trên chiến trường đông - tây lộ 2 lúc nào cũng có máy bay địch bắn phá. Mấy ngày nay mức độ đánh phá ác liệt hơn. Chúng đánh tập trung vào Chòi Đồng, Suối Cả, núi Gác Ma... tây lộ 2. Các đơn vị của Trung đoàn thời kỳ này đều ăn, nghỉ trên miệng hầm, ngủ dưới hầm Đơn vị luôn ở trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Sáng sớm ngày 11, tôi và Trung đoàn trưởng Hai Sỹ ngồi uống trà với Ban chi huy Tiểu đoàn 1: Hai Phê, Ba Nam... Anh Tư Ré - Đại đội trưởng cối đang xem cụ thể vị trí đặt cối chạy về báo: “ Mỹ vô !” Có một cánh quân Mỹ từ đường số 2 cắt vào Suối Gia Hoét, tiến thẳng vào vị trí của Tiểu đoàn bộ Tiểu đoàn 1 chỉ còn cách vài trăm thước. Anh Hai Sỹ chỉ thị Hai Phê ra lệnh Tiểu đoàn chuẩn bị chiến đấu. Tôi và anh Hai Sỹ lui về Sở chỉ huy Trung đoàn.
10 giờ, quân Mỹ cách 20 đến 50 mét chỗ Tiểu đoàn bộ Tiểu đoàn 1. Đồng chí Khanh, Y tá Tiểu đoàn, nổ loạt đạn đầu, diệt mấy tên Mỹ. Bị bất ngờ, địch dừng lại, củng cố và tổ chức tấn công. Từ đó đến 13 giờ, lính Mỹ liên tục tấn công nhiều đợt. Các đơn vị quân y, thông tin, trinh sát Tiểu đoàn kiên cường bám trụ, đánh trả quyết liệt, diệt một bộ phận sinh lực địch. Không thế chọc thủng Tiểu đoàn bộ Tiểu đoàn 1, địch lui ra xa rồi dùng pháo ở Suối Râm, Núi Đất, núi Da Quy bắn cấp tập vào trận địa ta.
Qua mấy giờ chiến đấu, ta phát hiện địch dùng hỏa lửa chế áp, một mũi đột phá, đầu nhọn đuôi dài. Ta lợi thế có công sự, rừng rậm, địch di chuyển ta dễ phát hiện, đề phòng địch mở nhiều cánh. Cứ như thế trong ngày, Tiểu đoàn 1 đánh lui hàng chục đợt tiến công của quân Mỹ, giữ vững trận địa.
16 giờ 30, sau khi đánh giá tình hình địch, nắm vững địa hình, Trung đoàn hạ quyết tâm xuất kích tiêu diệt quân Mỹ trước khi trời tối. Dùng Tiểu đoàn 1 tăng cường Đại đội 12 cùa Tiểu đoàn 3, Đại đội cối Trung đoàn, Đại đội phòng không Trung đoàn hạ nòng bắn thẳng.
17 giờ, hoàn thành mọi công tác chuẩn bị, anh Hai Sỹ ra lệnh tấn công. Cối bắn vào đội hình lính Mỹ, 12 ly 8 hạ nòng bắn quyết liệt, đồng thời đội hình Tiểu đoàn 1 nhích lên. Cối vừa dứt, toàn đội hình Tiếu đoàn 1 xung phong...
18 giờ, ta hoàn toàn làm chủ trận địa. Lần đầu anh em nghe lính Mỹ khóc. Trời tối, các trận địa pháo địch bắn mật độ tối đa vào sau đội hình Tiểu đoàn 1 trúng công sự Trung đoàn và Tiểu đoàn 3, trúng công sự Đại đội thông tin. Lần đầu tiên, tôi biết thế nào là pháo bắn mẫu.
Đồng thời với pháo bắn, máy bay Đakôta của địch lên thả pháo sáng để những tên Mỹ bị lạc nhận hướng Lợi dụng lúc pháo sáng, ta thu dọn chiến trường. Đây là trận diệt Mỹ đầu tiên của Trung đoàn. Ta diệt 1 tiểu đoàn lính Mỹ của Lữ 199, thu nhiều súng và trang bị.
Trong đêm, toàn đội hình Trung đoàn rời khỏi Tầm Bó và đồi Vú Sữa. Tiểu đoàn 3 và anh Hai Sỹ với Trung đoàn bộ vượt đường số 2 sang tây lộ. Tôi đi với Tiểu đoàn 1, ra gần lộ 2 thì Trung đoàn 11 thiết giáp địch đã hàn đường không qua được. Tôi bàn với Hai Phê – Tiểu đoàn trường cho đơn vị trụ lại công sự ở đồi Vú Sữa, giấu thương binh, lính Mỹ vào đánh tiếp.
Ngày sau, quân Mỹ vào giải quyết hậu quả ở Tầm Bó. Đêm tối, tôi cho tổ trinh sát Trung đoàn do đồng chí Thái chỉ huy cắt rừng dán Tiểu đoàn 1 vé Bảo Bình. Đến Bảo Bình được đồng bào, cán bộ địa phương tiếp tế rau, củ, quà bồi dưỡng. Hai đêm sau Tiểu đoàn 1 vượt đường 2 đoạn Ông Quế về tây lộ, về với đội hình Trung đoàn.
Trên địa bàn Bà Rịa - Long Khánh lúc này, Mỹ - ngụy huy động một lực lượng lớn thường xuyên đánh phá. Ngoài lực lượng tại chỗ, địch còn huy động cả Lữ 173, Lữ 2 Sư đoàn 1 anh cả đỏ Mỹ tham gia. Chiến trường gian khổ ác liệt hơn bất cứ lúc nào. Ta thiếu gạo, muối, thuốc men. Đời sống quân giải phóng càng khó khăn hơn. Nhưng Trung đoàn 4 vốn quen thuộc địa hình vẫn vững vàng đứng chân trên cả đông và tây lộ 2, vẫn tổ chức đánh liên tục quân Mỹ và Úc.


