Bài viết

TÁM CHIẾC TÊN VÀ MỘT LỜI THỀ KHÁNG CHIẾN

TÁM CHIẾC TÊN VÀ MỘT LỜI THỀ KHÁNG CHIẾN

11/08/2026Xã Trung Thuần (Đoàn Xã Trung Thuần)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 3 năm 1947, tại nơi sơ tán, Bác Hồ có một cuộc gặp đáng nhớ với những người trực tiếp giúp việc mình.
Những người ấy đang ngồi quây quần bên Bác.
Trong không khí của những ngày đầu kháng chiến, Người quyết định đặt tên mới cho họ.
Tám cái tên lần lượt được trao: Trường, Kỳ, Kháng, Chiến, Nhất, Định, Thắng, Lợi.
Ghép lại, những cái tên ấy tạo thành một lời nhắc nhở:
“Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi”.
Đó không phải một cách đặt tên ngẫu nhiên.
Bác muốn mỗi lần gọi tên một người, chính mình cũng nhớ đến nhiệm vụ của đất nước.
Người hiểu rằng cuộc kháng chiến sẽ còn rất dài.
Không thể nóng vội.
Không thể chủ quan.
Cũng không thể nản chí trước những khó khăn ban đầu.
Mỗi cán bộ phải có niềm tin vào thắng lợi.
Nhưng niềm tin ấy phải được xây dựng bằng hành động.
Bác căn dặn những người giúp việc phải hiểu thực tế.
Không thể chỉ ngồi trong văn phòng và đọc báo cáo.
Muốn hiểu nhân dân, phải đến với nhân dân.
Muốn biết chiến trường, phải tìm hiểu chiến trường.
Muốn trưởng thành, phải rèn luyện trong thực tế.
Những người được Bác đặt tên sau này đã mang những cái tên ấy suốt cuộc đời.
Mỗi cái tên trở thành một dấu ấn của thời kháng chiến.
Nó nhắc họ nhớ về những ngày tháng gian lao.
Nhắc họ nhớ đến lời căn dặn của Người.
Và nhắc rằng thắng lợi không tự nhiên mà có.
Thắng lợi được tạo nên từ lòng kiên trì của hàng triệu con người.
Từ người chiến sĩ ngoài mặt trận.
Từ người dân nơi hậu phương.
Từ những cán bộ âm thầm làm việc.
Từ một vị lãnh tụ luôn nghĩ về tương lai của dân tộc.
Tám cái tên năm xưa vì thế đã trở thành một câu chuyện đẹp về niềm tin chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TÁM CHIẾC TÊN VÀ MỘT LỜI THỀ KHÁNG CHIẾN | Câu chuyện thời hoa lửa