TẤM GƯƠNG ANH DŨNG CỦA THIẾU NIÊN NGUYỄN BÁ NGỌC
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952 tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Ngọc lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi đang học lớp 4B, Trường Phổ thông Cơ sở Quảng Trung, Ngọc là một cậu học sinh chăm ngoan, học giỏi, luôn lễ phép với thầy cô, yêu thương và sẵn sàng giúp đỡ bạn bè. Ngọc cũng như bao thiếu nhi khác, có ước mơ được đến trường, được sống trong những ngày tháng bình yên. Thế nhưng, chiến tranh đã cướp đi sự bình yên ấy quá sớm.
Năm 1965, đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh ra miền Bắc nước ta. Những trận bom ác liệt trút xuống làng quê, trường học, bệnh viện… khiến cuộc sống của nhân dân vô cùng gian khổ. Quảng Trung – quê hương của Nguyễn Bá Ngọc – cũng không nằm ngoài sự tàn phá ấy.
Sáng ngày 4 tháng 4 năm 1965, máy bay Mỹ bất ngờ bắn phá dữ dội vào xã Quảng Trung. Khi ấy, bố mẹ Ngọc đang đi làm ngoài đồng, chỉ còn một mình Ngọc ở nhà trông các em nhỏ. Trước tiếng bom gầm rú, mặt đất rung chuyển, Ngọc không hề hoảng sợ. Em nhanh chóng đưa các em nhỏ xuống hầm tránh bom an toàn. Giữa lúc bom đạn dày đặc, Ngọc bỗng nghe thấy tiếng khóc thất thanh từ nhà bạn Khương vọng sang. Không chút do dự, Ngọc lao ra khỏi hầm, bất chấp hiểm nguy, băng qua mưa bom để sang cứu bạn.
Khi tới nơi, Ngọc thấy bạn Khương bị thương nặng, máu chảy nhiều, hai em nhỏ của Khương đang hoảng loạn, sợ hãi gào khóc. Không kịp nghĩ đến bản thân, Ngọc vội vàng lấy thân mình che chở cho hai em, rồi dìu các em xuống hầm trú ẩn an toàn. Nhờ sự dũng cảm ấy, hai em nhỏ đã được cứu sống. Thế nhưng, trong lúc làm nhiệm vụ cao cả đó, Ngọc đã bị trúng bom bi của giặc.
Mặc dù được các bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng do vết thương quá nặng, Nguyễn Bá Ngọc đã anh dũng hi sinh vào lúc 2 giờ sáng ngày 5 tháng 4 năm 1965, khi em mới chỉ tròn 14 tuổi. Tuổi mười bốn – độ tuổi đẹp nhất của đời người – Ngọc đã hi sinh để bảo vệ sự sống cho người khác, để giữ gìn quê hương trong những năm tháng tàn khốc của chiến tranh.
Sự hi sinh của Nguyễn Bá Ngọc là một tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm, tinh thần quên mình vì người khác, vì Tổ quốc. Em ra đi, nhưng hình ảnh một thiếu niên nhỏ bé, gan dạ, sẵn sàng lấy thân mình che chở cho các em nhỏ giữa mưa bom bão đạn sẽ mãi mãi sống trong lòng bao thế hệ.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng em được sống trong cảnh yên vui, được cắp sách tới trường, được học tập trong những lớp học khang trang, được vui chơi dưới bầu trời bình yên không còn tiếng bom rơi, đạn nổ. Mỗi lần đọc lại câu chuyện về anh Nguyễn Bá Ngọc, lòng em lại dâng lên niềm xúc động sâu sắc xen lẫn niềm tự hào. Em càng thấu hiểu rằng, để có được cuộc sống hạnh phúc hôm nay, biết bao người đã phải hi sinh tuổi trẻ, thậm chí cả tính mạng của mình.
Từ tấm gương của anh Nguyễn Bá Ngọc, em học được bài học lớn về lòng dũng cảm, về tình yêu thương con người và tinh thần trách nhiệm đối với quê hương, đất nước. Em tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống có ích để xứng đáng với sự hi sinh của các anh hùng liệt sĩ.
Nguyễn Bá Ngọc – một thiếu niên anh dũng của thời hoa lửa – sẽ mãi là ngọn lửa thiêng thắp sáng trái tim em, nhắc nhở em phải biết trân trọng hòa bình, biết sống đẹp, sống có lý tưởng vì Tổ quốc thân yêu.


