Tấm gương anh hùng - anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Trỗi
Nguyễn Văn Trỗi là người chiến sĩ cách mạng kiên cường, quê ở tỉnh Quảng Nam. Năm 1964, anh tham gia đặt mìn tại cầu Công Lý (Sài Gòn) nhằm ngăn chặn Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara, nhưng bị bắt và tra tấn dã man. Trước khi hy sinh ngày 15/10/1964, anh vẫn giữ vững khí tiết cách mạng, trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.
Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước dà đi qua nhưng những dấu ấn lịch sử về một thời kì đấu tranh đầy hào hùng ấy vẫn in sâu vào trong kí ức của người dân Việt Nam Vào lúc äy Nguyên Lân trồi đã dũng cảm dứng lên để chống lại sự áp bức của giặc và đã hy sinh một cách anh dùng Anh không chỉ là một người lính dũng cảm, anh còn là hiện thân của khát vọng độc lập tu do là một tấm gương sáng về lòng yêu nước và sự kiện cường, bất khuất cho thế hệ mai sau noi theo.
Nguyễn Vẫn trồi sinh ngày 01 tháng 02 năm 1940 tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam trong một gia đình nghèo có tryển thông yêu nước Anh còn được gọi với cái tên khác là Tư Trồi. Đầu hiệp định Genève năm 1954, Nguyễn Tản trối cùng anh của mình là Nguyễn Vân boàn vào Sài Gòn để sinh sống. Sau một thời gian sống tại Tài Gòn, Nguyễn Vản trồi dà nhân ra trách nhiệm bảo về bố Quốc của mình nên anh quyết định đi theo con đường cách mạng của cha và anh mình. Lâu ngày 17 tháng 2 năm 1964. Nguyễn Vân trồi đã gia nhập tổ chức biệt động vũ trang thuộc Lại đội Quyết tíc 65 để thực hiện sứ mệnh báo về tổ Quốc của mình. Với sự chăm chỉ và chịu khó, Nguyễn Tân trồi đã được cử đi học chính sự và rèn luyện các kì nàng đánh biệt động nội thành tại căn cứ hùng thơm, tỉnh Long An khi dang được rèn luyện tại căn cứ hùng thơm, Nguyễn Vân trời biết tin chính phủ Hoa Kỳ củ một phải đoàn quân sự cao cấp đến Sai Gon để nghiên cứu tình hình miền Nam với lòng yêu nước nồng nàn và căm thù giặc sâu sắc, Nguyễn Lân trổi dã xung phong nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý (nay * là cầu Nguyễn Tản trổi) nhằm tiêu diệt phái đoàn do bộ trưởng Quốc phòng Robert Macnamara dần dầu. Tuy nhiên, trong quá trình triển khai nhiệm vụ, do địa hình hiểm trở nên anh cùng triệt một người đồng đội khác là Nguyễn Hữu Lời đã bị bắt vào đêm ngày 9 tháng 5 năm 1964. Sau khi bị bắt, Nguyễn Lản trôi bị đưa về Nhà giam Binh viện thọ Quán. Lại ngày sau, anh đã nhảy lầu để trốn thoát và đã bị thương ở chân. Do bị thương nên Nguyễn Tân trồi nhanh chóng bị bắt lại và đưa về giam ở Khám thí Hoa. Ở đây, mặc dù bị tra tấn dã man nhưng anh không khai bất kì thông tin gì liên quan đến tố chức và đồng đội, thay vào đó anh lại nhận hết trách nhiệm về mình trước tinh thần kiên định của Nguyễn Vân trồi, chính quyền Tiệt Nam Cộng Hoa đã đưa anh ra tòa án quân sự và kết án tử hình cho anh nhi sắp phải đối mặt với cái chết, Nguyễn Tản brồi vẫn giữ ý chí kiên cường mà không hề sợ hài trước thế lực mạnh mẽ của giặc. Khi ra pháp trường, ý chí sắc đá của anh cũng không hề lung lay khi anh đã dòng dại tuyên bố "đây nhỏ lấy là tôi! Là đảo Đế quốc Mỹ ! Và đáo Nguyễn Khánh ! Hồ Thị Mình muôn năm! Tiệt Nam muôn năm!". Sau câu nói bất hủ ấy, anh còn giật bỏ tấm bằng bit rằng mắt và đã nói rằng "Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mành dất thân yêu của tôi.Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã đi qua nhưng những dấu ấn lịch sử về một thới kỳ đấu tranh đầy hào hùng ấy vẫn in sâu vào trong kí ức của người dân Việt Nam. Vào lúc ấy, Nguyễn Văn Trỗi đã dũng cảm đứng lên để chống lại sự áp bức của giặc và đã hy sinh một cách anh dũng. Anh không chỉ là một người lính dũng cảm, anh còn là hiện thân của khát vọng độc lập, tự do, là một tấm gương sáng về lòng yêu nước và sự kiên cường, bất khuất cho thế hệ mai sau noi theo. Nguyễn Văn Trỗi sinh ngày 01 tháng 02 năm 1940 tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam trong một gia đình nghèo có truyền thống yêu nước. Anh còn dược gọi với cái tên khác là Tư Trỗi. Sau hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, Nguyễn Văn Trỗi cùng anh của mình là Nguyễn Văn Toàn vào Sài Gòn đễ sinh sống. Sau một thời gian sống tại Sài Gòn, Nguyễn Văn Trỗi đã nhận ra trách nhiệm bảo vệ tổ quốc của mình nên anh quyết định đi theo con đường cách mạng của cha và anh mình. Vào ngày 17 tháng 2 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi đã gia nhập tổ chức biệt động vũ trang thuộc Đại đội Quyết tử 65 để thực hiện sứ mệnh bảo vệ Tổ Quốc của mình. với sự chăm chỉ và chịu khó, Nguyễn Văn Trỗi đã được cử đi học chính sự và rèn luyện các kỹ năng đánh biệt động nội thành tại căn cứ Rừng Thơm, tỉnh Long An. khi đang được rèn luyện tại căn cứ Rừng Thơm, Nguyễn Văn Trỗi biết tin chính phủ Hoa Kỳ cử một phái đoàn quân sự cấp cao đến Sài Gòn để nghiên cứu tình hình miền nam với lòng yêu nước nồng nàn và căm thù giặc sâu sắc, Nguyễn Văn Trỗi đã xung phong nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi) nhằm tiêu diệt phái đoàn do bộ trưởng quốc phòng Robert Macnamara dẫn đầu. Tuy nhiên, trong quá trình triển khai niệm vụ, do địa hình hiểm trở nên anh cùng một người đồng đội khác là Nguyễn Hữu Lời đã bị bắt vào đêm ngày 9 tháng 5 năm 1964. Sau khi bị bắt, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa về nhà giam Bệnh viện Chợ Quán. Vài ngày sau, anh đã nhảy lầu để trốn thoát và đã bị thương ở chân. Do bị thương nên Nguyễn Văn Trỗi nhanh chóng bị bắt lại và đưa về giam ở Khám Chí Hòa. Ở đây, mặc dù bị tra tấn dã man nhưng anh không khai bất kỳ thông tin gì liên quan đến tổ chức và đồng đội, thay vào đó anh lại nhận hết trách nhiệm về mình. Trước tinh thần kiên định của Nguyễn Văn Trỗi, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đã đưa anh ra tòa án quân sự và kết án tử hình cho anh. Khi sắp phải đối mặt với cái chết, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ ý chí kiên cường mà không hề sợ hãi trước thế lực mạnh mẽ của giặc. Khi ra pháp trường, ý chí sắc đá của anh củng không hề lung lay khi anh đã dõng dạc tuyên bố: " Hãy nhớ lấy lời tôi! Đã đảo đế quốc Mỹ! Đả đảo Nguyễn Khánh! Hồ Chính Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!". Sau câu nói bất hủ ấy, anh còn giật bỏ tấm băng bịch mắt và nói rằng: " Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi" sau hai câu nói ấy là sự hy sinh của anh hùng Nguyễn Văn Trỗi, một sự hy sinh đầy anh hùng của một chiến sĩ trẻ vì khát vọng tự do, độc lập. Về sau, khi đất nước dược thồng nhất, Nguyễn Văn Trỗi đã được nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Thậm chí, chủ tịch Hồ Chí Minh cũng đã dành những lời ca ngợi sâu sắc cho sự hy sinh của anh, xem anh là một tấm gương sáng ngời cho mọi người yêu nước, nhất là cho các cháu thanh niên học tập." Để có được hòa bình như ngày hôm nay, đã có biết bao nhiêu chiến sĩ cách mạng phải nằm xuống, lấy xương máu của mình để đổi lại cuộc sống hòa bình cho thế hệ mai sau, và sự hy sinh của anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Trỗi là minh chứng của sự tàn khóc vào thời đất nước loạn lạc. Ngoài ra, anh còn là một biểu tượng về ý chí sắt và lòng yêu nồng nàng với dất nước, sẵn sàng y sinh than mình để bảo vệ tổ chức cách mạng và các đồng đội. Tóm lại, Nguyễn Văn Trỗi là một anh hùng dân tộc dũng cảm, với sự hy sinh anh dũng của anh đã để lại di sản vô giá cho dân tộc Việt Nam. Tinh thần của anh sẽ luôn sống mãi trong lòng người dân Việt Nam. Anh chính là nguồn cảm hứng để thế hệ sau này tiếp tục đấu tranh cho sự phát triển của đất nước. Là một mầm non trẻ của đất nước, em xin hứa sẽ cố gắng học tập và tích cực tham gia các hoạt động của đội để trở thành một đội viên tốt. Đồng thời em sẽ noi gương anh hùng Nguyễn Văn Trỗi đễ trở thành một người giúp ích cho đất nước trở nên phát triển và giàu mạnh hơn.



