Tấm gương Anh hùng Hoàng Khắc Dược - Huyền thoại người chiến sĩ nuôi quân “chân đồng vai sắt”
Huyền thoại người chiến sĩ nuôi quân “chân đồng vai sắt”: Tấm gương Anh hùng Hoàng Khắc Dược
Trong ký ức của nhiều người, hình ảnh những người anh hùng ra trận thường gắn liền với thanh gươm, cây súng, với những trận giáp lá cà oanh liệt hay những loạt pháo gầm vang nơi chiến tuyến. Thế nhưng, trong cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp, có một mặt trận thầm lặng nhưng quyết định đến thành bại của cả chiến dịch – đó là mặt trận hậu cần. Góp phần làm nên những chiến thắng lẫy lừng của quân đội ta, không thể không nhắc đến những người chiến sĩ nuôi quân “giữ lửa” cho tiền tuyến. Trong hàng ngũ những người anh hùng thầm lặng ấy, Hoàng Khắc Dược (1917 – ?) nổi lên như một biểu tượng vĩ đại của lòng tận tụy, sự mưu trí và dũng cảm. Trên cương vị là Tiểu đội trưởng nuôi quân thuộc Trung đoàn 66, Đại đoàn 304, cuộc đời ông đã viết nên một huyền thoại bất tử về tình đồng chí, đồng đội.
Người con đất dệt Nam Định và cái duyên với gian bếp chiến trường
Anh hùng Hoàng Khắc Dược sinh năm 1917, thuộc dân tộc Kinh, tại xã Đồng Đội, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định – vùng đất văn hiến và giàu truyền thống yêu nước của đồng bằng sông Hồng. Sinh ra trong cảnh nước mất nhà tan, lại phải chứng kiến nỗi cơ cực của người dân lao động dưới ách thống trị của thực dân Pháp, ông sớm nung nấu lòng căm thù giặc sâu sắc. Khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người thanh niên Hoàng Khắc Dược đã hăng hái lên đường nhập ngũ, đứng vào hàng ngũ của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Với tuổi đời và kinh nghiệm sống chín chắn, ông được phân công về Trung đoàn 66 thuộc Đại đoàn 304 (Đại đoàn Vinh Quang) và đảm nhận nhiệm vụ nuôi quân. Thời bấy giờ, công việc nuôi quân vô cùng gian khổ và thiếu thốn. Người lính hậu cần không chỉ đơn thuần là nấu ăn, mà họ phải tự mình gánh gác lương thực, củi đuốc vượt hàng chục cây số đường rừng, băng qua bom đạn để đưa cơm dẻo, canh ngọt ra tận trận địa cho bộ binh. Ý thức được rằng "thực túc binh cường" (ăn no thì lính mới mạnh), Hoàng Khắc Dược luôn dồn hết tâm huyết vào từng bữa ăn của chiến sĩ, coi mỗi nồi cơm, bát canh là một vũ khí đánh giặc.
Người tiểu đội trưởng mưu trí, hết lòng vì đồng đội
Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, đồng chí Hoàng Khắc Dược đã tham gia phục vụ và chiến đấu trong nhiều chiến dịch lớn, từ chiến trường liên khu 4, Bình - Trị - Thiên đến chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Đi đến đâu, ông cũng luôn trăn trở làm sao để bộ đội được ăn no, ăn nóng để giữ vững sức khỏe chiến đấu.
Khó khăn lớn nhất của người nuôi quân thời kỳ đó là làm sao đốt lửa nấu cơm giữa đại ngàn mà không bị máy bay và trinh sát địch phát hiện qua làn khói. Bằng sự sáng tạo và kinh nghiệm thực tiễn, Hoàng Khắc Dược cùng đồng đội đã cải tiến và áp dụng triệt để hệ thống "bếp Hoàng Cầm" dưới lòng đất. Ông đã mưu trí đào những đường rãnh thoát khói tản rộng ra xung quanh, biến những làn khói nghi ngút thành những làn sương mờ nhạt là là mặt đất, hoàn toàn đánh lừa được tai mắt của không quân Pháp. Nhờ đó, bất kể ngày đêm, mưa lũ hay bom đạn, bếp lửa của tiểu đội ông vẫn luôn rực hồng, bảo đảm những bữa cơm nóng sốt kịp thời cho bộ đội trước giờ nổ súng.
Không chỉ nấu ăn giỏi, Hoàng Khắc Dược còn là một người có sức khỏe phi thường và tinh thần chịu đựng gian khổ hiếm có. Có những chiến dịch dài ngày băng rừng lội suối, mỗi chiến sĩ nuôi quân phải gánh trên vai từ 30 đến 40kg gạo, muối và dụng cụ nấu nướng. Thấy đồng đội kiệt sức, ông luôn chủ động gánh đỡ phần nặng hơn, có những lúc đôi vai rướm máu, đôi chân sưng phồng nhưng ông chưa từng một lời kêu ca, phàn nàn. Sự gương mẫu và lòng bao dung của người tiểu đội trưởng đã trở thành sợi dây gắn kết, động viên anh em trong tiểu đội hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Vững tay súng bảo vệ thương binh giữa làn bom đạn
Tinh thần anh hùng của Hoàng Khắc Dược không chỉ thể hiện bên bếp lửa mà còn tỏa sáng ngay chính trên chiến trường khốc liệt. Trong một trận đánh ác liệt tại mặt trận Trung Lào, quân Pháp điên cuồng dội bom và nã pháo vào khu vực hậu cứ của Trung đoàn 66 hòng cắt đứt đường tiếp tế của ta. Trận địa bị cày xới, khói lửa mù mịt, một số lán trại của lực lượng quân y và nơi tập trung thương binh bị trúng đạn bốc cháy.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi bộ binh đang bận chiến đấu ở phía trước, Tiểu đội trưởng nuôi quân Hoàng Khắc Dược đã không ngần ngại hiểm nguy, lao thẳng vào biển lửa để cõng các thương binh ra vị trí an toàn. Khi một toán lính Pháp phát hiện và liều lĩnh xông vào hòng bắt sống các thương binh của ta, ông đã lập tức cầm súng, lợi dụng địa hình đất đá bốt đồn để bắn trả quyết liệt. Bằng sự dũng cảm và chuẩn xác trong từng phát súng, một mình người chiến sĩ nuôi quân ấy đã đẩy lùi nhiều đợt tiến công của toán giặc, bảo vệ vẹn toàn mạng sống cho các đồng đội đang bị thương cho đến khi lực lượng viện binh kịp thời ứng cứu. Hình ảnh người đầu bếp chiến trường tay dính đầy nhọ nồi nhưng kiên cường nổ súng giữ vững trận địa đã trở thành biểu tượng bất khuất, truyền cảm hứng mạnh mẽ cho toàn trung đoàn.
Vinh quang dành cho người anh hùng thầm lặng
Với những cống hiến thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại đóng góp trực tiếp vào thắng lợi chung của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ngày 31/08/1955, đồng chí Hoàng Khắc Dược đã vinh dự được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân cùng Huân chương Quân công hạng Ba. Ông là một trong số ít những người chiến sĩ thuộc khối hậu cần, nuôi quân được nhận vinh dự tối cao này ngay trong đợt tuyên dương đầu tiên sau hòa bình lập lại.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, thế hệ những người lính Điện Biên năm xưa người còn người mất, nhưng câu chuyện về vị Tiểu đội trưởng nuôi quân Hoàng Khắc Dược vẫn mãi là một bài học sâu sắc về tinh thần trách nhiệm, tình đồng chí cao cả và sự sáng tạo không ngừng. Tên tuổi của ông đã được trân trọng ghi danh vào sử sách của Đại đoàn 304 và Tổng cục Hậu cần Quân đội nhân dân Việt Nam, như một minh chứng hùng hồn rằng: Ở bất kỳ vị trí nào, dù là thầm lặng nhất, nếu có lòng yêu nước và ý chí kiên trung, người chiến sĩ đều có thể trở thành một vị anh hùng của dân tộc.



