Tấm gương anh hùng liệt sỹ Mai Xuân Phóng trong chiến dịch Biên giới
Liệt sĩ Mai Văn Phóng có tên khác Mai Xuân Phóng, sinh ngày 10/07/1952 tại xã Tiền Phong, Thanh Miện, Hải Hưng, nay là xã Hồng Phong, Hải Phòng, nhập ngũ tháng 8/1970

Tấm gương của liệt sĩ Mai Văn Phóng là biểu tượng của lòng tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với Nhân dân; chấp hành tốt chủ trương, chính sách, pháp luật của Đảng, Nhà nước, có bản lĩnh chính trị vững vàng, phẩm chất đạo đức, lối sống lành mạnh, nêu cao tinh thần đoàn kết, hợp tác; là tấm gương mẫu mực về mọi mặt: Trực tiếp tham gia 2 cuộc kháng chiến chống Mỹ và Biên giới phía Bắc. Trong chống Mỹ, từ đơn vị bộ binh chiến đấu (C9, K3 Tam Đảo), do sự mưu trí, anh dũng, có chiến lược, chiến thuật chiến đấu, chỉ sau hơn 1 tháng đã được bổ sung vào tiểu đội trinh sát của tiểu đoàn và lập nhiều chiến công, được phong tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt ngụy”. Anh cùng đơn vị chiến đấu chủ lực tại chiến trường đã tham gia nhiều trận đánh khốc liệt, trong đó có trận chiến oanh liệt 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ nên được tặng “Huân chương chiến sĩ giải phóng hạng nhất”. Anh đã cống hiến một phần xương máu trong cuộc chiến với nhiều lần bị thương, được xếp hạng là Thương binh hạng 2. Đơn vị K3 Tam Đảo nổi tiếng về đánh giặc trên chiến trường Trị Thiên cũng được Nhà nước phong tặng “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân”, trong đó sự đóng góp xương máu của anh.
Trong cuộc chiến phía Bắc, Mai Văn Phóng là sinh viên, được cử đi thực tập tốt nghiệp tại Trại chăn nuôi trâu ở Chu Trinh, Hoà An, Cao Bằng. Khi quân Trung Quốc xâm lược, do đã góp một phần xương máu cho Tổ quốc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ nên anh hoàn toàn được phép đi sơ tán, lùi về phía sau, nhưng với tinh thần người chiến sỹ cách mạng, anh đã xin ở lại tham gia dân quân tự vệ - lực lượng chủ lực, trực tiếp chiến đấu. Trong thời gian ngắn ngủi tham gia cuộc chiến, anh đã đóng góp nhiều ý kiến có giá trị cho trung đội dân quân tự vệ về cách bố trí lực lượng chiến đấu, phương án phòng thủ, cách tổ chức các cụm chốt liên hoàn, hỗ trợ nhau, tổ chức lực lượng hậu cần, vận tải đạn, lương thực, nước uống, cứu chữa thương binh, tử sỹ… Hay ý kiến về kỹ thuật phòng thủ cá nhân của người lính, chia trung đội thành các tổ chốt chặn, củng cố công sự, đào hầm, hào chiến đấu, nguỵ trang tránh địch phát hiện… và tham gia rất tích cực như một thành viên chính thức của lực lượng dân quân tự vệ xã. Trong tình thế hiểm nghèo, Mai Văn Phóng vẫn vừa mưu trí, dũng cảm chiến đấu trực diện, vừa hỗ trợ, băng bó vết thương cho đồng đội, vừa mưu trí, dũng cảm nhả từng loạt đạn, bồi thêm lựu đạn rồi nhanh chóng di chuyển với kỹ thuật điêu luyện nên đã tiêu diệt hàng chục tên địch. Do lực lượng không cân sức, dù được lệnh rút lui, anh vẫn tiếp tục cầm súng chạy ra một hướng khác, bắn xối xả để thu hút địch về phía mình để các bạn và đồng bào rút lui an toàn, nhận hy sinh về mình. Thành tích đặc biệt xuất sắc của sự hy sinh này là góp phần làm chậm mũi tiến công của địch, bảo vệ biên cương và đồng bào dân bản cùng bạn bè, đồng đội.



