TẤM GƯƠNG ANH HÙNG LÝ HỮU TRÍ NGƯỜI HAI LẦN ĐƯỢC TRUY ĐIỆU SỐNG
Trong hành trình giáo dục truyền thống cách mạng cho đoàn viên, thanh niên, Chi đoàn Trường Tiểu học Lý Thường Kiệt luôn chú trọng tổ chức các hoạt động tìm hiểu về những tấm gương anh hùng của dân tộc. Mỗi câu chuyện lịch sử không chỉ giúp chúng tôi hiểu hơn về những năm tháng chiến tranh gian khổ mà còn bồi đắp lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay. Khi tìm hiểu về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lý Hữu Trí, thường gọi là Năm Nhanh, chúng tôi đặc biệt xúđộng trước cuộc đời chiến đấu kiên cường và đầy bản lĩnh của ông. Đó là câu chuyện về một con người bình dị nhưng đã viết nên những chiến công phi thường bằng lòng trung thành, ý chí và sự hy sinh vì Tổ quốc.
Ông Lý Hữu Trí sinh ra trên vùng đất Cà Mau, nơi rừng đước bạt ngàn, kênh rạch chằng chịt, cũng là vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Năm 13 tuổi, khi nhiều đứa trẻ vẫn còn sống trong vòng tay gia đình, ông đã rời quê theo cách mạng. Tuổi thơ của ông không chỉ có đồng ruộng, sông nước mà còn có mất mát, áp bức và nỗi căm giận trước cảnh gia đình bị giam cầm, quê hương bị chèn ép. Chính từ những đau thương rất sớm ấy, trong lòng cậu bé Lý Hữu Trí đã nhen lên ngọn lửa yêu nước.
Ban đầu, do còn nhỏ tuổi, ông được giao những công việc phù hợp như giao liên, đội trưởng thiếu nhi, dạy lớp bình dân và làm công tác giao thông liên lạc. Những nhiệm vụ ấy nghe qua tưởng đơn giản nhưng trong thời chiến lại vô cùng quan trọng. Một tin tức đến đúng nơi, một đường dây liên lạc được giữ an toàn hay một lớp học bình dân được duy trì giữa gian khó đều góp phần nuôi dưỡng phong trào cách mạng. Có lẽ chính từ những công việc thầm lặng ấy, ông đã rèn luyện cho mình sự nhanh nhẹn, cẩn trọng và quyết đoán — những phẩm chất khiến đồng đội trìu mến gọi ông bằng cái tên "Năm Nhanh".
Sau Hiệp định Genève, ông có tên trong danh sách tập kết ra Bắc nhưng được giữ lại miền Nam để xây dựng cơ sở phục vụ kháng chiến lâu dài. Từ đây, cuộc đời ông gắn với nhiều nhiệm vụ nguy hiểm hơn. Ông làm quân báo, xây dựng lực lượng, vận động quần chúng rồi tham gia lực lượng an ninh vũ trang Cà Mau, bảo vệ căn cứ Tỉnh ủy. Dù từng bị bắt, bị tra tấn, ông vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo, không khuất phục. Qua đó, chúng tôi càng hiểu rằng bản lĩnh của người chiến sĩ cách mạng không chỉ được thể hiện trên chiến trường mà còn được tôi luyện trong những giờ phút đối diện với đòn roi và sự đe dọa của kẻ thù.
Trong những năm kháng chiến ác liệt, Lý Hữu Trí đã chỉ huy và tham gia nhiều trận đánh lớn. Tiêu biểu là trận chống càn năm 1968 để bảo vệ Trạm giao bưu tỉnh Cà Mau tại Rạch Cui. Khi lực lượng địch đông, có cả không quân, pháo binh và bộ binh bao vây, đơn vị của ông chỉ còn rất ít người, trong đó có người đang bị thương. Vậy nhưng với sự mưu trí và gan dạ, ông cùng đồng đội vẫn giữ vững trận địa, bẻ gãy nhiều đợt tấn công, bảo vệ an toàn cho hàng trăm cán bộ. Đó không chỉ là một trận đánh quân sự mà còn thể hiện tinh thần trách nhiệm, ý chí quyết tâm bảo vệ cơ quan, bảo vệ đồng đội và giữ vững phong trào cách mạng.
Điều khiến chúng tôi xúc động nhất là chi tiết ông từng hai lần được đồng đội làm lễ truy điệu vì tưởng đã hy sinh. Lần thứ nhất, trong một trận đánh năm 1968, ông bị thương nặng ở bụng, tự buộc vết thương rồi ngất đi. Khi không thấy ông trở về, đồng đội đau xót tổ chức lễ truy điệu. Nhưng đến sáng hôm sau, ông tỉnh lại, cố bò nhiều cây số để tìm về đơn vị. Lần thứ hai, năm 1974, trong trận đánh đồn Thị Kẹo, ông lại bị thương nặng. Đồng đội tưởng ông đã hy sinh, đặt ông lại giữa chiến trường rồi tiếp tục chiến đấu. Sau trận đánh, không tìm thấy ông, đơn vị một lần nữa tổ chức lễ truy điệu. Thế nhưng, ông vẫn sống và gắng gượng tìm đường trở về.
Hai lần bị truy điệu, hai lần trở về từ ranh giới sinh tử khiến chúng tôi càng cảm phục ý chí phi thường của người lính cách mạng. Đó không chỉ là sự may mắn mà còn là khát vọng được tiếp tục chiến đấu, được trở về với đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ đối với Tổ quốc. Chúng tôi nhận ra rằng, chỉ những con người mang trong mình lý tưởng cao đẹp mới có thể vượt qua những thử thách khắc nghiệt đến như vậy.
Năm 1976, ông Lý Hữu Trí được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đó là sự ghi nhận xứng đáng cho một đời chiến đấu dũng cảm, mưu trí và kiên trung. Điều khiến chúng tôi càng thêm trân trọng là khi kể về những chiến công của mình, ông luôn rất khiêm nhường. Với những người lính đã đi qua chiến tranh, chiến công không thuộc về riêng ai mà là kết tinh của sự hy sinh của đồng đội, sự đùm bọc của nhân dân và niềm tin của cả một thế hệ.
Qua quá trình tìm hiểu về Anh hùng Lý Hữu Trí trong các hoạt động giáo dục truyền thống do Chi đoàn Trường Tiểu học Lý Thường Kiệt triển khai, chúng tôi càng hiểu sâu sắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương và sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Có người mãi mãi nằm lại chiến trường, có người trở về với thương tích, và cũng có những người như ông — hai lần được truy điệu nhưng vẫn kiên cường trở về để tiếp tục cống hiến cho đất nước.
Câu chuyện về cuộc đời và sự nghiệp của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lý Hữu Trí không chỉ giúp chúng tôi thêm yêu lịch sử dân tộc mà còn nhắc nhở mỗi đoàn viên, thanh niên phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Noi gương các thế hệ cha anh, tuổi trẻ hôm nay cần không ngừng học tập, rèn luyện, giữ gìn truyền thống yêu nước, phát huy tinh thần xung kích, sáng tạo và cống hiến để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với những hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước.


